Blogger Widgets

Thứ sáu, ngày 23 tháng chín năm 2011

ĐÊM CUỐI TUẦN: LÒNG NHƯ CỬA LƠI THEN



Đêm rượu cần
Lê Đình Cánh


Rượu cần trúc vít mềm tay
Người ơi uống cạn đêm nay với người
Uống cho tỉnh một say mười
Cho mắt có lửa, cho lời có men
Cho lòng như cửa lơi then
Rừng đêm trăng gọi tiếng khèn vào khuya

Lời bình của Vân Đình Hùng:
Lòng như cửa lơi then

Bữa rượu bắt đầu lúc chạng vạng của một chiều xuân Tây Bắc. Ngoài trời, hoa ban trắng đua sắc với cánh đào phai phớt hồng, cả hai đang phô sắc xuân sơn cước. Trong nhà, bên bếp lửa hồng, các cô gái Thái mặc áo trắng đính hai hàng khuy bướm bạc lấp lánh ánh lửa, cạp váy quấn thổ cẩm thêu sặc sỡ. Vò rượu cần đặt chính gian giữa, chủ nhà đãi nhà thơ bữa rượu tri âm. Tiệc đơn sơ bày lên chiếc khạp mây, các món bày lên khạp lót lá chuối xanh. Một chút thịt luộc, một chút thịt nướng than hồng, một con cá suối xinh xinh vừa nướng chín tới, cong mình làm duyên, một đĩa muối trộn mắc khén làm nước chấm, vài cọng rau thơm rừng lơ thơ. Hũ rượu cần đã đổ đầy nước suối đầu nguồn đang sủi những hạt tăm nhỏ trên mặt lớp lá ổi tím tái vừa được bung ra thoát khỏi những chiếc cật tre găm chúng bao ngày. Cóng xôi nếp nương bốc khói thơm nức...


Lời viện dẫn chẳng cần nhiều, chủ mời khách, khách vít cần trúc. Rượu như con trăn trườn nhẹ, lách nhẹ vào lục phủ, ngũ tạng. Tất cả có lẽ vậy để làm nên Đêm rượu cần của nhà thơ Lê Đình Cánh.

Phải gần vãn tiệc rượu, những câu thơ này mới đột nhiên bật ra. Lời thơ dâng trào như một tất yếu trước đấy - bởi rượu đã vào thơ qua cần trúc.

Rượu cần nhẹ, nhưng ngấm lâu, đến chầm chậm. Duyên bén chậm mà không đừng. Khổ thế! Thế mới bật ra uống cho tỉnh một say mười. Đấy là định lòng vậy để đáp lễ chủ nhà. Hay bởi bóng áo trắng có hàng khuy bạc lấp lánh cứ lấp loáng bên bếp lửa hồng.

Cho mắt có lửa, cho lời có men

Lời có men, nhà không then cửa. Mắt có lửa để cửa khép hờ. Lời tỏ tình với bạn tình ở nhà sàn là nhịp gậy chọc sàn, đúng chỗ nàng nằm. Nó là lời gọi mời thắm thiết để đôi trai gái muốn gặp nhau trong một đêm trăng non. Trăng như chiếc liềm cong cong trên trời. Ngoài kia sương giăng nhẹ, hoẵng đi ăn đêm, để lại tiếng trên lá khô trải thảm. Đáp tiếng gậy chọc sàn, người con gái xuống thang, đi theo tiếng gọi bạn tình. Đêm ấy, sau những cái vít cần trúc, rượu cần như nước thánh, dọn đường cho tình yêu bật mầm dưới trăng khuya.

Cho lòng như cửa lơi then là câu thơ thần trong khung cảnh này. Nó gây cho người đọc một đồng cảm thật mộc mạc như trai gái miền núi vậy. Nó là sự bằng lòng để vượt rào lễ giáo. Một sự cảm thông vừa vô tình mà hữu ý. Câu thơ cất cánh bay khỏi xác chữ của văn bản. Đường bay dường như không có chân trời (chữ của Trần Dần). Bởi nó thăng hoa từ một cuộc tình đựng đầy nụ cười sơn cước, bất chợt chói sáng.

Bài thơ chỉ có ba câu lục bát, bốn mươi hai chữ không hơn. Thế mà chúng đã vật ngã người đọc như vừa cùng uống cả đêm rượu cần với tác giả. Những câu thơ gợi mở có sức lay động kỳ lạ. Nó gợi trí tưởng tượng, dẫn lối cho người đọc vào mê cung. Chữ ít mà gợi. Đó là cảm nhận khi đọc hết bài thơ. Nhịp chẵn trên nền nhịp điệu dân gian. Nhịp đôi ấy dìu nhau đi, cặp đôi người đọc - nhà thơ cứ chuệnh choạng, liêu xiêu... đi mà không lạc lối.

Các tửu đồ đọc xong Đêm rượu cần đều có chung một ước nguyện. Nó dễ cảm thông, đồng cảm với tác giả, và trong thẳm sâu là sự nể phục.

Vân Đình Hùng.
Bài đăng trên Văn Nghệ (Hội VHNT Gia Lai) số TẾT TÂN MÃO.

-->đọc tiếp...

AI SẼ CỨU BẢO TÀNG GỐM CỔ GÒ SÀNH BÌNH ĐỊNH?

Thưa chư vị,
Như chúng tôi đã trình với chư vị, vừa qua do dính vào một vụ kiện, đội thi hành án của thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định đã niêm phong Bảo tàng Gốm Gò Sành - bảo tàng tư nhân đầu tiên ở Bình Định (QĐ của UBND tỉnh Bình Định). Hàng ngàn cổ vật giờ có nguy cơ bị tẩu tán ...mà ông GĐ không biết được số phận của nó ra sa, vì khi chuyển hiện vật đi, ông đang ở Hà Nội thì bất thình lình Bảo tàng của ông bị cưỡng chế, nên không được chứng kiến!

Khuôn viên của Bảo tàng Gốm Gò Sành tại 173 Lê Hồng Phong, Tp Quy Nhơn, tỉnh Bình Định giờ sắp thành ra trụ sở Ngân hàng ACB. Cổ vật được đưa về Sở VH - TT - DL Bình Định. Ai sẽ chịu trách nhiệm về các hiện vật này: vỡ, mất cắp, tẩu tán...? 

Chuyện quy trách nhiệm cho ai, xin hậu xét, đó là việc của các cơ quan thực thi pháp luật. Chúng tôi chỉ muốn nói đến chuyện: Ai sẽ là người cứu lấy cái Bảo tàng này?

Xin thưa, đó là 2 nhân vật "hot" nhất trên truyền thông tuần qua. Đó là Bầu Kiên và ông Vương Đình Huệ.

Được biết, từ 02 năm nay, Ngân hàng ACB do Bầu Kiên là Chủ tịch Hội đồng quản trị đã muốn được sở hữu mảnh đất 173 Lê Hồng Phong, Tp Quy Nhơn - nơi tọa lạc của Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành Vijaya - Champa - Bình Định, là bảo tàng tư nhân do ông Nguyễn Vĩnh Hảo là Giám đốc.

Nay, mảnh đất ấy đang bị cưỡng chế bất hợp pháp. Thiết nghĩ, ông Bầu Kiên cũng không nên vì ham mảnh đất đẹp mà lấy đi một cơ sở văn hóa được coi là địa chỉ vàng của du lịch Bình Định mà ai đến cũng muốn ghé thăm.  Làm như thế, khác nào tự hủy hoại thanh danh của mình!? Đây, có ảnh minh chứng:

Nguyên Chủ tịch QH Nguyễn Văn An, nguyên Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa 
và Bí thư tỉnh ủy Bình Định Vũ Hoàng Hà thăm Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành

 Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thể thao & Du lịch Hoàng Tuấn Anh, và Thứ trưởng Lê Tiến Thọ
thăm Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành.

Ông Dương Trung Quốc, ĐB QH, Tổng thư ký Hội Sử học và Ông Trần Khánh Chương, Chủ tịch Hội Mỹ thuật VN - chuyên gia về gốm, thăm Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành.

Năm 2008, mảnh đất ấy được oánh giá là 7 tỷ VNĐ, nay có thể lên đến 15 - 20 tỷ. Ông Bầu Kiên là một đại gia, chắc cũng không nỡ lòng nào lấy đi một bảo tàng quý giá của Bình Định làm trụ sở của Ngân hàng ACB. Làm thế, khác nào hủy hoại thanh danh chỉ vì một vụ mua hời trong khi chủ nhân miếng đất thân cô thế cô đang cơn quẫn bách.

Người thứ hai có thể cứu Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành là Ông Vương Đình Huệ, Bộ trưởng Bộ Tài chính, Đại biểu Quốc hội tỉnh Bình Định. Đã đành ông Huệ là nhà tài chính, không có quan tâm nhiều đến văn hóa, nhưng thấy ông có mặt trong Lễ Khánh thành nhà bia tưởng niệm nghĩa quân Tây Sơn tại chùa Kim Sơn - Hà Nội, thì ta biết ông cũng chẳng phải là người vô tình! Chắc ông Vương Đình Huệ cũng sẽ có tiếng nói về một vấn đề văn hóa xã hội tại địa bàn mà ông là Đại biểu Quốc hội.


Báo Bình Định cho biết: "Ngày 13.9, tại chùa Kim Sơn (Ba Đình, Hà Nội) đã diễn ra Lễ khánh thành Nhà bia tưởng niệm các nghĩa quân Tây Sơn (ảnh). Đến dự lễ có đồng chí Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương; đồng chí Nguyễn Thiện Nhân, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Thủ tướng Chính phủ; lãnh đạo Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bình Định; đại diện các cơ quan, tổ chức, cá nhân trong lĩnh vực văn hóa tại Hà Nội, Bình Định…".

Được biết, Ông Nguyễn Vĩnh Hảo, GĐ Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành Vijaya - Champa - Bình Định là người khởi xướng và dốc lòng thực hiện dự án tại Chùa Kim Sơn, Kim Mã, Ba Đình, HN với ba hạng mục: Vườn Mai Tây Sơn, Nhà bia Tưởng niệm nghĩa sĩ Tây Sơn và Phố Mai Bình Định, theo chủ trương xã hội hóa văn hóa, ngân sách tỉnh không hỗ trợ kinh phí. Xem văn bản do Phó Chủ tịch tỉnh Bình Định ký:
.

Vậy thì ông Nguyễn Vĩnh Hảo, đúng là đang cơn quẫn bách không nhà không cửa, hành trang chỉ có vài bộ quần áo, đang lang thang ở Hà thành, lấy Kim Sơn tự (Chùa Kim Sơn) làm nơi giao dịch nhưng đâu phải là thân cô thế cô?!

Bấy nhiêu người đã từng ra vào Bảo tàng của ông, đã chứng minh và tán thán công đức của ông, mỗi người xúm vào nói một câu, thì chắc là cái bảo tàng của ông sẽ không thành ra tan nát như cái QĐ cưỡng chế của Đội thi hành án của Tp Quy Nhơn đang mong muốn!

Cho dù là mấy trăm tờ báo vẫn còn im hơi lặng tiếng, chưa có lấy nửa dòng tin về câu chuyện này ...

Nguyễn Xuân Diện 
-->đọc tiếp...

THÔNG BÁO NGẮN VỀ VIỆC GỬI QUÀ TẶNG CẢM ƠN

Thông báo về việc gửi tặng sách

Thưa chư vị,

Vừa rồi, chúng tôi có đề nghị với chư vị cùng chung lòng tặng Anh Đinh Kim Phúc - một học giả chuyên về vấn đề chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông - một máy tính xách tay và một máy scan để anh có thêm phương tiện làm việc. Lời đề nghị ấy nhanh chóng được chư vị xa gần hưởng ứng. Kết quả là đã có: 33.700.000 đ (Ba mươi ba triệu bảy trăm ngàn đồng chẵn) được gửi đến. Chúng tôi đã báo cáo ở đây: 
http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/07/thong-tin-them-ve-viec-chung-suc-ong.html

Chúng tôi gồm Nguyễn Xuân Diện, Hoàng Việt, Đinh Kim Phúc có mong muốn tặng mỗi vị có tên trong danh sách đã đăng (đã cho riêng Nguyễn Xuân Diện biết địa chỉ) 01 cuốn sách "Chủ quyền quốc gia Việt Nam trên hai quần đào Hoàng Sa - Trường Sa"(do Đinh Kim Phúc chủ biên), với chữ ký của cả ba chúng tôi, để kỷ niệm và gọi là đáp đền trong muôn một tấm lòng của quý vị. (Xem lời đề tặng và đóng dấu ở ảnh dưới).

Tất cả các cuốn sách tặng đều được gửi quan đường phát chuyển nhanh của bưu điện, nên chỉ ngày một ngày hai, các vị sẽ nhận được sách. (Một số vị vẫn không cho biết tên và địa chỉ, chúng tôi đành chịu).

Có sự chậm trễ này, tất cả là tại Anh Đinh Kim Phúc. Lúc đã đủ tiền là đang mùa thi cử, các anh Đinh Kim Phúc, Hoàng Việt đều bận trông thi, coi thi, không gặp nhau được. Sau đó, anh Việt gặp anh Phúc để bàn chuyện mua máy tính thì anh Phúc lại cự lại, đề nghị dùng số tiền ấy (cả tiền gửi biếu riêng chị ĐKP nữa) để làm vốn ban đầu, mở một website hoặc Blog bằng tiếng Trung Quốc, tiếng Anh để độc giả người Trung Quốc trên khắp hoàn cầu hiểu về chủ quyền bất khả xâm phạm của Việt Nam trên hai quần đào HS - TS. Tôi và anh Hoàng Việt không chịu, nói rằng việc nào ra việc ấy, nếu anh không nhận thì rất phiền và buộc chúng tôi phải gửi trả lại cho những người đã gửi tiền. 

Sau nhờ tài thuyết phục của anh Hoàng Việt, anh Phúc cũng đã ưng thuận. Liền sau đó, anh Đinh Kim Phúc lại bị tai nạn, gãy 3 cái sương sườn.

Nay, anh Phúc đã bình phục rồi. Anh Việt đã mua máy tính Apple loại tốt nhất, túi (ba - lô) và vài phụ kiện nữa, thay mặt chúng ta để tặng anh Phúc. 

Một lần nữa, chúng tôi xin gửi lời cảm tạ chân thành đến chư vị. Xin cầu chúc Tổ tiên ngàn đời phù hộ cho anh em chúng ta khỏe về cơ bắp, vững về tinh thần, giàu về của cải, mạnh về trí tuệ để cùng nhau gìn giữ cơ đồ của Tổ tiên để lại!

Nguyễn Xuân Diện - Blog.
-->đọc tiếp...

ỐI GIỜI! VTV DÍNH PHỐT XUYÊN TẠC LỊCH SỬ

VTV dính phốt xuyên tạc lịch sử 

(phunutoday) - Một tập phim trong seri "Những phóng viên vui nhộn" được phát trên sóng VTV3 của đài truyền hình Việt Nam lại gây dư luận phản đối và lên án việc biên tập ẩu vì dám "sửa" lịch sử.

TIN LIÊN QUAN

Tập phim thứ 217 của "Những phóng viên vui nhộn" được phát vào khung giờ 22h10 phút trên sóng VTV3 vừa qua lại gây dư luận ồn ào. Nội dung chủ đạo của tập phim là lên án các thảm họa lịch sử nhưng chính nội dung của tập phim lại cũng là một thảm họa không kém.

Xen kẽ các câu bông đùa, đàm tếu sự dốt  nát đến ngớ ngẩn của các sĩ tử tham gia thi đại học môn lịch sử, các phóng viên của phim thể hiện kiến thức uyên thâm về lịch sử Việt Nam bằng cách đố nhanh nhưng mang lại kết quả hoàn toàn ngược lại. 

Poster phim "Những phóng viên vui nhộn"

Đầu tiên, khi được hỏi về địa điểm mà vị anh hùng Trần Quốc Toản bóp nát quả cam thì phóng viên trong bộ phim thản nhiên nói rằng trong hội nghị Diên Hồng dành cho các bô lão. Trong khi, thực tế, Trần Quốc Toản bóp nát quả cam trong Hội nghị bến Bình Than năm 1282. 

Sai lầm tiếp nối sai lầm, trưởng ban nội dung trong tập phim tiếp tục "trổ tài" về lịch sử khi anh ta thản nhiên nói rằng: "Hội nghị bến Bình Than năm Vua Lý Công Uẩn đã dời đô về... Thăng Long và đổi tên thành... Đại La". Thực tế, Lý Công Uẩn dời đô về thành Đại La, rồi đổi tên thành Đại La sang thành Thăng Long.

Nhiều khán giả sau khi xem tập phim mang tính châm biếm này bày tỏ sự tức giận vì cách biên tập quá cẩu thả dẫn đến sai phạm đáng tiếc trên. Việc một tập phim được chiếu trên sóng quốc gia, và bộ phim lại hướng đến khán giả độ tuổi từ 13-18 lại có nội dung không chuẩn xác có thể dẫn đến những cái nhìn sai lầm về lịch sử. Xem lại Video phát sóng tại đây.

Hầu hết các khán giả từ trẻ tuổi cho đến lớn tuổi đều không mấy làm vui vẻ sau khi được thưởng thức một sản phẩm có sạn quá to. Gần đây, VTV từng gặp không ít "phốt" liên quan đến văn hóa của BTV, giờ đây, lại tiếp diễn "phốt" kiến thức bị "thủng" quá to. Hơn nữa, việc khoán sóng và nội dung cho một đơn vị truyền thông nào đấy cũng đang bị thả nổi, cộng với khâu biên tập lỏng lẻo càng khiến cho VTV ngày càng mất thương hiệu vào những vấn đề không đáng có.

VTV  cần phải xem lại mình để xứng tầm vị thế của kênh truyền hình quốc gia, nếu không khán giả quay lưng thì VTV còn có xứng được gọi là kênh quốc gia hay không? Một khán giả trung thành của  VTV bày tỏ nỗi xót xa và mong muốn VTV "sạch" hơn nữa.
-->đọc tiếp...

GS. HOÀNG TỤY: BẢN LĨNH LÃNH ĐẠO

Bản lĩnh lãnh đạo 
Hoàng Tụy

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm phòng thí nghiệm
thuộc Viện Khoa học vật liệu Ảnh: TTXVN




















Trong cuộc gặp mặt hồi tháng trước của Tổng Bí thư với Liên hiệp các hội KH&KT Việt Nam đã có nhiều trí thức bày tỏ những ưu tư, trăn trở trước hiện tình đất nước đang trải qua những giờ phút nghiêm trọng như cách đây ba mươi năm. Vì không có cơ hội tham gia buổi gặp mặt, tôi xin góp  câu chuyện sau để hưởng ứng cuộc trao đổi ý kiến đáng nhớ đó. 

Chúng ta đều biết, trong quá trình hoạt động cách mạng, Đảng đã giành được những thắng lợi vẻ vang, đồng thời cũng đã có lúc phạm sai lầm lớn. Đặc biệt, những sai lầm trong khoảng mười năm sau thống nhất đất nước đã khiến lòng tin của dân đối với Đảng sa sút trầm trọng. 

Nhưng ngay cả trong thời kỳ khủng hoảng ấy tôi vẫn giữ được niềm tin.  Đó là nhờ giữa lúc bế tắc đó, tôi đã được may mắn nhìn thấy ở các lãnh tụ Đảng một tinh thần thật sự cầu thị, bình tĩnh tiếp thu ngay cả những ý kiến mà thoạt nghe tưởng như rất khó chấp nhận. 

Số là khoảng tháng 5-6 năm 1979,  tôi cùng với 4 anh em trí thức khác được Tổng Bí thư (TBT) Lê Duẩn mời xuống Đồ Sơn gặp để trao đổi ý kiến về tình hình kinh tế xã hội. Kế hoạch trù định làm việc trong 2 tuần nhưng nửa chừng phải dừng lại để về Hà Nội vì có tin Phó Chủ tịch Nguyễn Lương Bằng vừa mất.     
Cuối kỳ họp đầu tiên Quốc Hội khoá XIII nhiều vị lãnh đạo sau khi được bầu vào các chức vụ cao nhất  đã long trọng hứa sẽ lắng nghe ý kiến, nguyện vọng người dân.  Lời hứa đó nên được coi như lời thề, vì lịch sử cho thấy thời nào mà lãnh đạo biết gần dân, nghe dân, thì dù đất nước khó khăn đến mấy dân cũng không mất niềm tin. Mà còn niềm tin thì còn tất cả, khó khăn sẽ được khắc phục, đất nước sẽ vững bước đi lên.
Trong mấy ngày đó chúng tôi đã có điều kiện góp ý trực tiếp và thẳng thắn với TBT. Phát biểu đầu tiên tôi nêu thắc mắc: cùng với nhiều anh em khoa học, tôi đã cố gắng tìm hiểu nhưng vẫn chưa hiểu lý luận làm chủ tập thể là thế nào.  Sau khi được TBT giải thích kỹ càng, tôi thưa lại: tất cả sự giải thích ấy tôi đã được nghe trong nhiều cuộc thảo luận chính trị, song tôi vẫn băn khoăn một điều cơ bản: ta nói làm chủ tập thể là hình thức dân chủ cao hơn dân chủ xã hội chủ nghĩa, trong lúc đó ngay dân chủ tư sản ta cũng chưa đạt được. Và để dẫn chứng tôi nêu ra nhiều việc và đọc lên cho TBT nghe mấy câu truyền miệng mà hồi đó khá phổ biến ở vỉa hè Hà Nội: năng làm thì đói, biết nói thì no, biết bò thì sướng, càng bướng càng khổ. Hồi ấy lý luận làm chủ tập thể được coi là cơ sở lý luận và điểm mấu chốt trong đường lối xây dựng chủ nghĩa xã hội, một sáng tạo lớn của Đảng, cho nên tôi hiểu rằng tôi đã chạm một điểm nóng, cực nóng, chưa biết rồi sẽ gặp phản ứng gì.

Hôm sau, TBT nêu câu hỏi: làm thế nào chống tiêu cực (hồi ấy tiêu cực là từ dành để nói tham nhũng). Tôi đáp: với cách quản lý kinh tế như ta, không thể chống tiêu cực được. Bởi  công chức cán bộ lương quá thấp, không sống nổi thì họ phải xoay xở mọi cách để sống và khi xoay xở tất nhiên không tránh tiêu cực. Bắt đầu là tầng lớp cán bộ công chức cấp thấp nhất, rồi leo dần lên cấp cao hơn vì kinh tế càng khó khăn thì cấp cao hơn cũng dần dần không sống nổi bằng lương. Cứ thế tiêu cực sẽ đi từ cấp thấp nhất lên cấp cao dần. Có thể lúc bấy giờ tiêu cực chỉ mới lên tới cấp trung gian - cái cấp mà, như người dân mô tả, “trung ít gian nhiều” - nhưng nguy hiểm là một khi tiêu cực đã bắt đầu có chút lý do dựa vào cuộc sống để được dung thứ, thì nó sẽ phát triển không biên giới, và lây dần sang cả những cán bộ công chức mà hành vi tiêu cực hoàn toàn không thể biện minh bằng lý do cuộc sống. Không ai có thể cưỡng lại cái quy luật đó, cũng không ai dám chắc với cơ chế này tiêu cực sẽ dừng lại ở cấp nào. Nói cách khác, tiêu cực, tham nhũng gắn liền với cách quản lý, nó là một khuyết tật hệ thống của cơ chế quản lý. Vậy vấn đề là phải thay đổi cơ chế quản lý thì mới chống được tiêu cực, mới chống được tham nhũng.

Một hôm khác TBT nêu băn khoăn: ta có nhiều đơn vị tiên tiến: Duyên Hải, Đại Phong, rồi Vũ Thắng, v.v… tại sao không nhân lên nổi? Tại sao phong trào thi đua cứ đi xuống dần, cứ nhạt dần? Tôi thưa lại: lấy ví dụ hợp tác xã Vũ Thắng là đơn vị tiên tiến trong nông nghiệp, hằng năm được Nhà nước cấp không 1000 tấn than, lại còn bao nhiêu ưu ái khác về cán bộ, v.v…, nếu nhân lên thì cả nước lấy đâu ra đủ than, đủ cán bộ tốt, v.v... cấp cho mọi hợp tác xã? Theo tôi, cách quản lý kinh tế như vậy chỉ có Trung Quốc và ta làm, mà cả hai đều thất bại. Còn về thi đua thì phải thấy rằng ở Liên Xô phong trào stakhanovit có thể thành công vì đó là thi đua giữa công nhân nhà máy, ở đó năng suất lao động từng người có thế đánh giá bằng những số liệu khách quan. Nếu áp dụng cho các ngành khác, ví dụ giáo dục, thì làm gì có những số liệu khách quan như thế, cho nên thi đua sớm muộn sẽ dẫn đến báo cáo thành tích giả tạo (chẳng hạn, nếu lấy tiêu chí thi đua là ít học sinh bị đúp lớp thì chắc chắn mau chóng sẽ không còn học sinh bị đúp nhưng không vì thế mà chất lượng giáo dục tăng lên, trái lại). Cho nên ở Liên Xô ngay từ 1935 đã có chỉ thị của Hội đồng Bộ trưởng bãi bỏ thi đua trong giáo dục. Tại sao ta không rút kinh nghiệm việc ấy mà cứ máy móc áp dụng thi đua trong mọi ngành? Trong kháng chiến khi tinh thần yêu nước, hy sinh chịu đựng rất cao, hơn nữa thành tích thi đua không gắn liền với quyền lợi vật chất thiết thực thì thi đua ít bị méo mó, còn ngày nay, khi lợi ích vật chất ngày càng lấn át lợi ích tinh thần, thì thi đua trong nhiều ngành rất dễ trở thành không lành mạnh. Vì vậy tôi đề nghị nên xem lại việc mở rộng máy móc thi đua trong mọi ngành, đặc biệt trong giáo dục.

Điều bất ngờ với chúng tôi là trước những ý kiến gai góc mà trước đó lãnh đạo chưa từng nghe bao giờ, TBT Lê Duẩn dù rất buồn vẫn không tỏ ý bực dọc mà vẫn bình tĩnh, đĩnh đạc cùng chúng tôi trao đổi, thảo luận trong không khí cởi mở, thân thiện.

Sau đó một thời gian ngắn có Hội nghị TƯ thứ 6. Vào lúc đó tôi chuẩn bị đi Canada. Ngay trước ngày lên đường, tôi được Thủ tướng Phạm Văn Đồng  mời cơm và căn dặn mấy điều nhờ tôi nhắn nhủ với anh chị em trí thức Việt kiều. Thủ Tướng cho biết: những ý kiến các anh góp vừa qua ở Đồ Sơn rất tốt, kỳ này chúng ta sẽ chuyển hướng mạnh. Về sau tôi được biết Hội nghị TƯ 6 đã có nghị quyết lịch sử, với nhiều thay đổi mạnh mẽ trong nhận thức và chủ trương.  Bỏ ngăn sông cấm chợ, nhân dân được tự do làm ăn hơn, lợi ích vật chất được coi trọng hơn, không còn xây dựng các điển hình tiên tiến theo kiểu hợp tác xã Vũ Thắng.

Ngoài ra dĩ nhiên chúng tôi còn góp nhiều ý kiến khác, xung quanh việc coi trọng lợi ích vật chất, mở rộng quyền tự chủ của các xí nghiệp, bãi bỏ ngăn sông cấm chợ, v.v… Thậm chí khi bàn về chính sách nông nghiệp có người đã không ngần ngại chỉ rõ: chính sách của Đảng đã bần cùng hóa nông dân. Tóm lại, thật sự đã có không khí nói thẳng nói thật trong mấy ngày đó.

Điều bất ngờ với chúng tôi là trước những ý kiến gai góc mà trước đó lãnh đạo chưa từng nghe bao giờ, TBT Lê Duẩn dù rất buồn vẫn không tỏ ý bực dọc mà vẫn bình tĩnh, đĩnh đạc cùng chúng tôi trao đổi, thảo luận trong không khí cởi mở, thân thiện.

Sau đó một thời gian ngắn có Hội nghị TƯ thứ 6. Vào lúc đó tôi chuẩn bị đi Canada. Ngay trước ngày lên đường, tôi được Thủ Tướng Phạm Văn Đồng  mời cơm và căn dặn mấy điều nhờ tôi nhắn nhủ với anh chị em trí thức Việt kiều. Thủ tướng cho biết: những ý kiến các anh góp vừa qua ở Đồ Sơn rất tốt, kỳ này chúng ta sẽ chuyển hướng mạnh. Về sau tôi được biết Hội nghị TƯ 6 đã có nghị quyết lịch sử, với nhiều thay đổi mạnh mẽ trong nhận thức và chủ trương. Bỏ ngăn sông cấm chợ, nhân dân được tự do làm ăn hơn, lợi ích vật chất được coi trọng hơn, không còn xây dựng các điển hình tiên tiến theo kiểu hợp tác xã Vũ Thắng, còn chuyện thi đua thì cũng lắng xuống vài năm rồi lại được dựng lại do sự trỗi dậy của tư tưởng thành tích, gây biết bao tiêu cực, hệ lụy.

Ngày nay trong giới trí thức và các tầng lớp nhân dân những tấm lòng yêu nước, yêu dân, những ý kiến xác đáng, những việc làm đẹp đẽ vì Tổ quốc thân yêu ngày càng  nhiều và dễ thấy, miễn là chịu nhìn, chịu thấy, chịu lắng nghe. Đó là niềm tin và hy vọng của chúng ta.
Theo tôi tư duy đổi mới đã thật sự hình thành từ Hội nghị TƯ 6, tuy chưa quyết liệt và còn phải vất vả mấy năm nữa mới trở thành đường lối đổi mới chi phối toàn bộ hoạt động của Đảng mà nhờ đó chúng ta đã vượt qua được khủng hoảng gay gắt những năm 80.

Kể lại câu chuyện trên tôi muốn nói rằng ngay khi khó khăn nhất, nếu lãnh đạo chịu khó lắng nghe những tiếng nói tâm huyết ngược với lời ca tụng thông thường thì không những lấy lại được niềm tin mà còn tìm ra được lối thoát. Còn như cứ thích nghe những lời tán tụng đường mật thì đó chính là con đường dẫn tới hủy hoại niềm tin, mà mất niềm tin thì mất hết, đúng như Nguyên Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã cảnh báo.

Điều làm tôi lo lắng là thái độ thật sự cầu thị của các lãnh đạo  ngày nào dường như ngày càng ít thấy trong bộ máy quyền lực. Đã có biết bao ý kiến, đề nghị tâm huyết của trí thức am hiểu đã bị bỏ qua mà cái giá phải trả ngày càng lộ rõ.

Trong khi đó tệ nạn tiêu cực, tham nhũng đã diễn biến đúng như dự báo, nghĩa là từ cấp thấp nhất đã leo dần lên nhiều cấp và lan ra toàn xã hội. Đến mức mà khi kỷ niệm ngày sinh thứ 90, Cố vấn Phạm Văn Đồng đã phải thốt ra: căn nhà của chúng ta quá nhiều rác rưởi dơ bẩn, phải quét sạch đi thì sự nghiệp cách mạng mới có thể thành công.

Đã qua hơn một phần ba thế kỷ từ ngày thống nhất đất nước mà trước mắt vẫn còn đó các vấn đề hệ trọng sống còn, với những khó khăn, thách thức có phần, có mặt phức tạp gay gắt hơn.

Nhưng cũng thật kỳ diệu: ngày nay trong giới trí thức và các tầng lớp nhân dân, những tấm lòng yêu nước, yêu dân, những ý kiến xác đáng, những việc làm đẹp đẽ vì Tổ Quốc thân yêu ngày càng  nhiều và dễ thấy, miễn là chịu nhìn, chịu thấy, chịu lắng nghe. Đó là niềm tin và hy vọng của chúng ta.

Nguồn: Tia Sáng.
Bản gốc của bài viết này, xem tại: http://www.viet-studies.info/HoangTuy_BanLinhLanhDao.htm

-->đọc tiếp...