Blogger Widgets

Thứ hai, ngày 19 tháng chín năm 2011

THƯ NGỎ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC CỦA MỘT NỮ VIỆT KIỀU YÊU NƯỚC

Thư ngỏ gửi Chủ tịch nước của một nữ Việt kiều cùng gia đình đi biểu tình yêu nước, bị bắt giữ, quấy rầy, trục xuất

Tôi đi biểu tình

Kính gửi: Ngài Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Trước tiên, tôi xin trân trọng và thành kính gửi đến ngài và gia quyến, cùng toàn thể đồng bào Việt nam thân yêu lời chúc sức khoẻ và bình an.

Kế đến, tôi xin trình bày với ngài một sự việc như sau. Gia đình chúng tôi sinh sống ở Đức và mong muốn cả gia đình sẽ về thăm quê hương Việt Nam yêu thương vào mùa hè năm 2011. Chúng tôi đã đặt vé máy bay từ tháng 3 với kế hoạch sẽ bay vào ngày 12/08/2011, quay lại Đức vào ngày 5/9/2011, đây cũng là thời gian các con tôi được nghỉ hè. Trong thời gian chờ đợi đó, báo, đài thay nhau đưa tin, tàu Trung Quốc đánh đập bắt bớ trái phép ngư dân ta ngay trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Táo tợn hơn, chúng còn tiến sâu vào lãnh hải nước ta, cắt cáp các tàu thăm dò dầu khí của ta. Thế là hàng ngàn người Việt yêu nước ở trong và ngoài nước đã đoàn kết, một lòng xuống đường biểu tình, phản đối bọn bành trướng xâm lược Trung Quốc trên toàn thế giới.

Không khí hào hùng làm tôi nhớ lại những ngày thiếu niên, đeo khăn quàng đỏ, rộn ràng trong biển người với một rừng cờ đỏ, biểu ngữ, đã xuống đường biểu tình, phản đối đế quốc Mỹ leo thang, bắn phá miền Bắc, Việt Nam. Chúng tôi đi quanh hồ Gươm, rồi toả ra xung quanh các dãy phố, đi đến đâu cũng được đồng bào hoan hô, ủng hộ, tặng hoa, rất khí thế.

Dân tộc ta có truyền thống yêu nước nồng nàn, khi thấy chủ quyền bị xâm phạm, nhiều người dân đã tự phát xuống đường, biểu tình chống Trung Quốc mà tôi đã được xem qua từ báo, đài. Tôi mong từng ngày để được về thăm quê hương, để được hoà mình vào dòng người yêu nước đó, góp tiếng nói nhỏ bé của mình, lên tiếng khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, phản đối Trung Quốc xâm lược.

Thế nhưng, một Chủ Nhật đen tối đã đến, đó là Chủ Nhật 17 tháng 7 năm 2011, những người công an đã khiêng một người biểu tình vứt lên xe bus và một công an mặc thường phục khác đã liên tục đạp vào mặt người thanh niên yêu nước này! Tôi không thể tin nổi và tôi đã bật khóc khi nhìn thấy hình ảnh này trên mạng, thưa ngài. Cú đạp này đã đạp vào mặt tất cả chúng ta, những người yêu nước thực sự, trong đó có tôi và ngài! Không hiểu ngài có biết chuyện đó không? Nếu chưa biết thì bây giờ ngài đã biết, mong ngài hãy giúp bảo vệ những công dân yêu nước đó, bởi họ giúp ngài bảo vệ đất nước Việt Nam, đất nước mà ngài hiện đang lãnh đạo.

Theo lịch bay, đến ngày 14 tháng 8, tôi và các con tôi đã về đến Việt Nam và chúng tôi đã đăng ký tạm trú ngay trong ngày. Ngay sau đó, tôi lại nghe thêm tin tàu Trung Quốc bắt giữ và đòi tiền chuộc 5 ngư dân Quảng Bình, đây cũng chính là quê tôi. Căm thù lũ giặc tham tàn kia, tôi đã làm hai biểu ngữ “Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam là sứ mệnh của toàn dân!” “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam”. Những dòng chữ ghi trên hai biểu ngữ này cũng chính là nội dung mà ngài đã từng tuyên bố. Bên trên hai biểu ngữ này có in 2 lá cờ của 2 quốc gia mà tôi yêu quý: Việt – Đức.

Thưa ngài, tôi tin rằng ngài cũng đồng ý với tôi và nhiều người Việt Nam khác, rằng hai biểu ngữ nói trên là yêu nước, chứ không phải phản động, ngoại trừ những người Trung Quốc có ý đồ xâm chiếm nước ta, họ sẽ cho rằng những dòng chữ đó là phản động.

Sáng sớm ngày 21 tháng 8, ba mẹ con tôi (dự định đi 4 người, nhưng một cháu nhỏ 10 tuổi bị viêm phế quản, nên phải ở nhà) đã háo hức ra Bờ Hồ. Chúng tôi nhận thấy, có nhiều xe cảnh sát đủ loại, cùng lực lượng cảnh sát chìm, nổi, đông nghịt, đã làm mất đi vẻ đẹp thanh bình của Thủ đô Hà Nội. Ba mẹ con tôi đến lạy tạ vua Lý Thái Tổ xong đã thẳng tiến hướng về hồ Gươm. Chúng tôi đi nghiêm trang, đường hoàng, giương cao biểu ngữ, khẳng định chủ quyền của nước Việt Nam.

Và chúng tôi không đơn độc. Rất đông đồng bào yêu nước đã xuất hiện và sát cánh cùng với ba mẹ con tôi. Chúng tôi đã được kết nối với nhau bằng tình yêu Tổ quốc Việt Nam. Xin cám ơn những đồng bào hôm đó, mặc dù không quen biết nhau, nhưng tình cảm dành cho Tổ quốc đã làm cho chúng ta gần nhau!


Con gái tôi (vận đồ màu sẫm)

Chúng tôi tuần hành trong trật tự, bỗng đâu có hàng chục thanh niên, tay đeo băng đỏ, mặt đằng đằng sát khí xuất hiện, xông vào làm loạn cả lên. Chúng giật biểu ngữ có in cờ hai nước Việt – Đức của chúng tôi rồi quăng xuống đất. Tôi vội nhặt lên, ôm chặt vào lòng, thì bị khoảng 3-4 thanh niên lôi lên xe bus mà không một lời giải thích nào! Sau đó, họ đưa chúng tôi vào đồn Công an Mỹ Đình, rồi nhiều người liên tục thay phiên nhau tra hỏi, chụp ảnh mà không hề hỏi ý kiến chúng tôi xem họ có được phép làm như vậy hay không.

Đến 14 giờ thì tôi được thả. Vâng, tôi phải dùng từ “được thả” vì tôi bị họ giám sát nhưng những tên tội phạm, đi đâu họ cũng không cho đi, đấu tranh lắm thì họ cho đi nhưng luôn có người đi kèm bên cạnh. Họ đã đối xử với chúng tôi như những kẻ phạm tội!

Chưa hết, khi về đến nơi cư trú, tôi liên tục bị nhiều công an xuất nhập cảnh tới làm việc và đòi tôi đưa hộ chiếu. Mãi đến 23 giờ 40 vẫn còn có một nhóm người đến để làm việc tiếp. Tôi xin lỗi họ vì quá khuya tôi cần nghỉ ngơi, nên không thể tiếp họ được.



Sau đó, ngài có tưởng tượng được không, công an đã huy động xe các loại kéo đến, cùng một số công an và bảo vệ ngồi canh trước cửa nhà, nơi tôi tạm trú. Thật là khủng khiếp khi họ sử dụng một lực lượng công an hùng hậu để đối phó với một bà già như tôi, chỉ vì tôi đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược! Cả đêm hôm đó tôi không chợp mắt, bởi những câu hỏi này luôn hiện ra trong đầu tôi: Lạ thật, mình phản đối Trung Quốc, ủng hộ Việt Nam mà sao công an Việt Nam lại bao vây mình? Những người công an này là ai? Ta hay địch?



Sáng hôm sau, khi tôi ra ngoài ăn sáng, họ đã có mặt trước nhà và đợi tôi để làm việc tiếp. Cuối cùng họ buộc tôi phải rời Việt Nam, quay trở về Đức. Tôi đã yêu cầu họ cho tôi về quê để thắp nén nhang cho ba má tôi (ba má tôi đã mất), về quê thăm bố mẹ chồng tôi, và nếu cần, họ có thể thu hộ chiếu, hoặc đi kèm, nhưng họ đã nhẫn tâm từ chối.

Thưa ngài chủ tịch, tôi tin rằng đa số người Việt Nam đều cho rằng những việc làm của tôi là thể hiện lòng yêu nước. Tôi hoàn toàn không hiểu vì sao tôi lại bị công an Việt Nam đối xử như vậy. Liệu những con người kia có còn là người Việt Nam không, thưa ngài? Đất nước Việt Nam có còn thuộc về người Việt Nam làm chủ nữa không? Xin ngài giúp tôi giải đáp những câu hỏi này.

Nhân tiện, tôi xin ngài giúp tôi làm rõ:

- Hộ chiếu của tôi được miễn thị thực 5 năm, nhưng không hiểu vì lý do gì phòng Quản lý Xuất Nhập cảnh đã đóng dấu “Đã hủy”. Họ hủy hộ chiếu tôi bởi lý do tôi yêu nước chăng? Nếu ai đó nói rằng, những người đi biểu tình, giúp bảo vệ chủ quyền Việt Nam là phản động, thì tôi xin khẳng định với ngài rằng, những người đó mới là phản động, bởi một lập luận rất đơn giản: họ không muốn chúng tôi bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam thì đương nhiên họ là phản động rồi! Tôi yêu Tổ Quốc Việt Nam nên đã cùng đồng bào tôi cất lên tiếng nói, thể hiện lòng yêu nước khi Tổ Quốc lâm nguy, thì sao lại hủy giấy miễn thị thực của tôi?

- Vì sao báo, đài Việt Nam lại gọi những người đi biểu tình, bảo vệ chủ quyền đất nước mà ngài đang lãnh đạo là phản động? Chúng tôi ủng hộ những tuyên bố của ngài, nhưng họ gọi chúng tôi là phản động, vậy theo họ, thì những tuyên bố của ngài sẽ bị đánh giá ra sao?

- Từ ngàn xưa ông bà ta đã nói: Thâm nho nhất là bọn Tàu phù. Có lẽ đúng thế, bởi không hiểu bằng cách nào mà bọn chúng đã làm cho công an Việt Nam đàn áp những người yêu nước Việt Nam, làm cho báo, đài Việt Nam gọi những người bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam là phản động! Họ đã chia rẽ nhà nước với nhân dân.

Thưa ngài, ông bà ta có câu: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Ngài thật may mắn, có được những công dân luôn ủng hộ ngài. Vậy mà có những kẻ đã cản trở những người dân này ủng hộ ngài!

Tôi xin gửi kèm đoạn video này để ngài xem và so sánh:

- Video: gần 100 công nhân Trung Quốc tụ tập, mang vũ khí, gậy gộc, lùng đuổi đánh những người dân của ngài. Họ đã bị xử lý ra sao rồi ?


- Video: tôi và những người dân yêu nước của ngài đi biểu tình ôn hoà, ủng hộ những tuyên bố của ngài, đã bị những thanh niên tay đeo băng đỏ xông vào bắt bớ, làm náo loạn.


Thưa ngài, qua lá thư này cho tôi gửi lời chào kính phục đến tất cả đồng bào Việt Nam ở trong nước, các anh, các chị và các bạn thật là dũng cảm và tuyệt vời. Và tôi cũng xin lỗi đồng bào trong nước, bởi vì tôi mà công an Việt Nam đã phải chi quá nhiều những đồng tiền thuế của đồng bào. Xin cho tôi được ôm hôn tất cả đồng bào đã đồng hành cùng tôi hôm đó cũng như tất cả những đồng bào còn lo lắng cho vận mệnh Tổ quốc Việt Nam.

Cuối thư, tôi xin chân thành cảm ơn ngài đã bớt chút thời gian quý báu để đọc lá thư này. Xin thành kính chúc ngài và gia quyến cùng toàn thể đồng bào Việt Nam sức khoẻ dồi dào, một lòng đoàn kết, chung tay bảo vệ đất nước và xây dựng một nước Việt nam giàu mạnh.

Trân trọng,
Ngày 10-9-2011 

Trần Thị Hường 
Địa chỉ: Tran thi Huong
Hindenburgstr 9,78194

Immendingen,Germany







Dưới đây là hình ảnh chụp qua video cảnh 3 mẹ con tôi bị bắt bớ, xô đẩy:





Nguồn: Ba Sàm.

Nguyễn Xuân Diện:

Trước mắt, tôi mong thấy bức thư này được dịch sang Tiếng Anh và Tiếng Đức để bà Trần Thị Hường được chia sẻ nhiều hơn. Thứ nữa, tôi mong rằng, sắp tới bà Thủ tướng Đức sang thăm Việt Nam, sẽ có lời mời gia đình bà Trần Thị Hường đi cùng để bà và gia đình được thỏa tâm nguyện thắp hương cho hai cụ thân sinh của bà - một cơ hội mà gia đình bà đã lỡ trong chuyến thăm vừa rồi!

Cầu mong lá thư này đến được với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang kính mến của tất cả chúng ta!
-->đọc tiếp...

TRỞ LẠI ĐỀN LÊ KHÔI - NGÔI ĐỀN THIÊNG Ở CỬA SÓT

Thưa chư vị,

Nhân có bài báo: Hà Tĩnh: Ngôi mộ “lạ” ở di tích đền Lê Khôi?, kính mời chư vị cùng Lâm Khang chủ nhân trở lại Đền Lê Khôi. Việc có ngôi mộ "lạ", xin không bình luận gì, vì chẳng còn lâu nữa, sẽ thấy linh ứng thôi! Xưa nay tranh đất với thánh thần, xây dựng dương cơ, âm phần trên đất của các thần linh thì trước sau cũng phải chịu quả báo!


Thăm đền thiêng cửa Sót
Nguyễn Xuân Diện

Lời dẫn:
Mỗi lần chư vị chiếu cố ghé thăm Nguyễn Xuân Diện-Blog, chư vị đều gặp bức hoành phi ở trên cùng,chạm cảnh vũ công, nhạc công đang tấu nhạc. Chắc là có vị sẽ hỏi rằng bức ấy là bức ở đâu, cảnh ấy là ai làm ra. Hôm nay, nhân ngày Chủ nhật, xin hầu chuyện chư vị về chuyến đi thăm đền thiêng Cửa Sót ở Hà Tĩnh mùa đông năm 2008. Bài này được viết vào lúc nửa đêm hôm mùng 6 tháng 12, sau khi đi thăm đền Sót về. Chúc quý vị một ngày Chủ nhật vui vẻ!
Nhờ sự trợ duyên của bạn hữu, tôi vừa có dịp thăm thú, du khảo non nước đền đài danh thắng Hà Tĩnh. Xe chạy từ Hà Nội lúc 15h ngày thứ Sáu. Đi suốt đêm, vừa đi vừa nghỉ đến Hà Tĩnh. Dọc đường thấy lại những cảnh xưa của những chuyến giang hồ cũ, mà tưởng như vẫn chưa xa lắm. Này là núi Non Nước (Núi Chim Trả Tắm, Núi Tắm Chim) ở Ninh Bình, này là đền Sòng Bỉm Sơn. Mỗi nơi đi qua lại nhớ đến các ngài Chuyết Chuyết, Thiền Phong hóm hỉnh duyên dáng mà không kém cay xè khi công kích nhau, rồi lại thêm nhớ ngài Bái Mai Tử tận tình ân cần đãi đằng trong chuyến đi Như Thanh hồi tháng 5 Tây mới rồi.

Chuyến giang hồ này là để chiêm bái chùa Hương Tích, Đền Lê Khôi và Đình Tam Lang…Dọc đường thấy gì ghi nấy, câu chữ vụng về, cũng cứ đem trình cả ra đây, cúi mong các bậc thức giả chớ chê cười kẻ vụng về quê kệch…

Chiều nay đến Đền Lê Khôi, là một chốn danh thắng linh thiêng mà tôi mới chỉ biết qua sử sách. 

Tôi biết Lê Khôi là một tướng tài của Lê Thái tổ có công bình Ngô. Ông Lê Khôi vốn xuất thân trong một gia đình dòng dõi, phong lưu, phú quý tại làng Lam Sơn - Huyện Thụy Nguyên - Thanh Hóa (Nay thuộc Huyện Thọ Xuân - Thanh Hóa). Thân phụ của ông là Lê Trừ, anh thứ hai của đức Vua Lê Thái Tổ (tức Lê Lợi). Ngay từ nhỏ, ông vốn là người thông minh, nhân hậu, có dũng khí. Lớn lên, khi Lê Lợi dấy quân khởi nghĩa ở Lam Sơn vào mùa Xuân năm 1418, thì Lê Khôi là người đầu tiên đứng dưới cờ khỏi nghĩa. Ông là người có công giúp Lê Thái Tổ kháng chiến chống giặc Minh, giúp Lê Nhân Tông trấn thủ Nghệ An, được nhân dân thương yêu , quý trọng.

Để ổn định biên giới phía Nam của nước Đại Việt, dưới thời Vua Lê Nhân Tông năm 1443, Lê Khôi được cửa thống lĩnh đại quân đánh giặc. Sau khi thắng trận trở về, chẳng may ông bị ốm và mất chân núi Nam Giới, mộ táng tại đỉnh Long Ngâm. Năm 1487, Vua Lê Thánh Tông truy tặng ông là “Chiêu Trưng Đại Vương”. 

Lại biết đền thờ Ngài là một nơi linh thiêng, mà năm xưa, cụ Phan Lê Phiên người làng Đông Ngạc khi đi đánh dẹp phương Nam cũng ghé vào chiêm bái, cảm được sự linh ứng mà xin chân hương về thờ ở đình Đông Ngạc. Đình Đông Ngạc thuộc huyện Từ Liêm, ven Thăng Long là nơi thờ phụng ba vị thần. Nhân thần là Lê Khôi; Thiên thần là Độc Cước, chính là hai vị thần mà Phan Lê Phiên đi dẹp phương Nam rước chân hương về thờ. Thổ thần của làng Đông Ngạc là thần Thổ địa.

Đền Lê Khôi thuộc địa phận xã Thạch Đỉnh huyện Thạch Hà, nhưng lại do dân 3 xã Thạch Kim, Mai Phụ và Thạch Bằng huyện Lộc Hà thờ cúng. Ấy cũng chính vì sự cắc cớ như vậy mà khi cấp bằng Di tích Lịch sử văn hoá đền thờ và lăng mộ Lê Khôi (Chiêu Trưng Đại Vương) thì các ngài ở Bộ VHTT phải viết vào tờ bằng rằng Di tích thuộc huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh mà không ghi rõ thuộc xã nào.

Đền Lê Khôi cách thị xã Hà Tĩnh (nay là thành phố Hà Tĩnh) chừng non hai chục cây số, nhưng dọc đường khi cách đền 8.6 km là một con đường rợp bóng phi lao dọc theo bờ biển, non xanh nước biếc, sơn thuỷ hữu tình. Một bên là biển Đông ầm ầm sóng vỗ, một bên là núi Nam Giới (Giới hạn phía Nam của Đại Việt xưa chăng?) xanh thẫm uy nghiêm một dáng hình thanh thản, còn bên trên là vi vút tiếng gió thổi trên ngọn phi lao như khúc nhạc ngàn năm. Đúng ra, theo hành trình thì muốn vào đền Lê Khôi, thường phải đi đò khoảng vài cây số, nhưng hôm nay có sóng dữ, nên ngài Lê Phong người địa phương phải đích thân đưa chúng tôi đi đến đền bằng đường bộ. 

Đền nằm sát bên bờ biển Cửa Sót, một vị trí rất hiểm địa. Nơi ấy có đồn biên phòng Cửa Sót nép mình bên đền.  

Đền Lê Khôi dựa lưng vào núi, mặt hướng ra biển, dường như là lấy Bằng Sơn (núi Chim Bằng) làm tiền án từ phía biển xa xa. Quanh năm sóng vỗ, bọt tung trắng xoá như khúc ca hùng tráng của đội quân của vị tướng cầm quân năm xưa. 
Thọ Văn và Xuân Diện trước cửa đền thiêng 

Từ chân sóng biển dẫn vào cổng đền là một đôi voi đá tuy mới được tạo tác nhưng nét khắc rất thuần thục, vừa uy vệ, vừa hiền hoà chầu ngay bên đền, qua miểu Chúa Sơn là những bậc đá đưa chân du khách lên đền chính. Những hàng cột trụ uy nghi như lồng vào mây trắng. Câu đối từng đôi nét còn sắc với bút pháp thanh nhã đầy đặn ca ngợi uy linh và công nghiệp của Lê Khôi. Qua tam quan là những nhà bia xinh xắn. Một bên là tấm bia khắc bài thơ của Lê Thánh Tông ca ngợi uy đức của Lê Khôi. Thơ rằng:.

C1.jpg

Dẹp yên tám cõi mới buông tay ,

Rỡ rỡ Thai tinh một đóa mây .

Tể tướng bếp tàn ,mai lạnh vạc ,

Tướng quân Dinh vắng liễu chau mày .

Phong lưu phú quý ba đời thấy ,

Sự nghiệp huân danh bốn bể đầy .

Thương ít, tiếc nhiều bao xiết kể ,

Miếu đường hầu dễ cột nào thay!

Bên kia là tấm bia khắc lời Nguyễn Như Đổ viết về Ngài, được rút ra từ sử sách, tuy tấm bia mới được khắc lại vào năm 1984, nhưng dáng vẻ của rùa của bia cứ như từ xa xưa lắm! Đủ thấy người thời nay, nếu cứ thành tâm, cầu toàn thì cũng học được theo cổ nhân vậy!

Đền có quy mô không lớn, nhưng vào đến bên trong những người có tấm lòng với văn hóa cổ truyền tưởng như đã được thoả tâm nguyện cầu tìm vốn cổ. Dường như mỗi bức đầu dư, mỗi một quá giang, ván gió của nội thất đền là mỗi một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc hoàn hảo mà những người thợ xưa đã dốc hết tâm nguyện và tài khéo để dâng lên thần. Trong đền không có nhiều ánh sáng. Vẻ u linh hình như càng vì thế mà thêm trầm mặc.


Nội thất đền Lê Khôi 

Chúng tôi cùng dâng lễ trước điện, thành tâm thành kính. Bấy giờ mới xin âm dương một quẻ thì được ngay. Bấy giờ cùng đi vào đền chụp ảnh, chiêm bái trong cung cấm. Cả một kho báu cổ mỹ thuật hiện ra, khiến cả hội bất ngờ sững sờ, nào chữ Hán viết đại triện những đôi câu đối, nào rồng mây, phượng múa, bức nào cũng dụng công lắm lắm. Ngài Thọ Văn mới chỉ cho tôi một đôi chân cột có khắc hai phỗng Chàm trông rất ngộ nghĩnh.

Nhưng mà tôi thắc mắc lắm! Sao không thấy bức chạm cảnh múa hát ca trù mà tôi đã từng giới thiệu trong sách Lịch sử và Nghệ thuật ca trù. Bức chạm quý báu ấy là một minh chứng rất hùng hồn về nghệ thuật ca trù của thế kỷ 18, của múa ca trù, của sự có mặt ca trù tại miền trung từ hàng mấy trăm nay. Trước đây các ngài Du Chi ở Viện Mỹ thuật đã từng chiêm ngưỡng, đã làm bản rập; rồi đến các ngài Hải Phong, Đức Bình cũng ở Viện ấy đã đến tận nơi, lại vẫn làm bản rập. Và năm trước, ngài Đặng Hoành Loan cũng đã cùng một đoàn tuỳ tòng chẳng quản non nước xa xôi vào tận nơi mà chụp ảnh ghi hình để đưa vào Hồ sơ Hát ca trù trình với UNESCO. Vậy mà nay bức chạm ấy ở đâu? Tôi bèn hỏi cụ thủ từ, cụ cũng không biết. Lạ quá! Cụ mà cũng không biết thì chúng cháu làm sao mà biết. Bấy giờ mới mượn cụ cái đèn rọi.


Bức chạm trên xà ngang đền Lê Khôi 

May quá, đây rồi! Cảm xúc vui tươi tràn ngập lòng tôi. Thế là lại đua nhau chụp hình, như sợ rằng nó sẽ biến mất ngay trước mặt vậy.  

Chiêm bái thưởng ngoạn thoả lòng, bèn ra trước tấm biển gỗ đề bài thơ của Lê Thánh Tông ngự đề mà ngâm lên sảng khoái. Cụ thủ từ khen tôi là người biết chữ Nôm.


Cụ thủ từ đền Lê Khôi và Nguyễn Xuân Diện 

Rồi lại cùng quay ra xem bài thơ chữ Hán khắc trên đá trong nhà bia. Nét khắc trên bia ghi rõ việc khắc bài thơ vào năm Duy Tân. Tôi bèn xin phép cụ để làm bản rập. Cụ lại quay vào đền xin âm duơng. Lại được ngay tức thì. Hình như Ngài cũng chiếu cố cảm tất thông, cầu tất ứng vậy!

Đây là lần đầu tiên chiêm bái đền Lê Khôi, mà lòng tôi đã chủ tâm từ trước. Thoả nguyện chiêm bái đền thiêng, thoả nguyện tìm dấu xưa nghệ thuật ca trù, cũng thỏa nguyện tìm gặp những nét hoa văn của tiền nhân trên từng thớ gỗ, nét chạm. Lại thoả nguyện đứng giữa núi xanh biển biếc giao hoà, tai nghe thanh âm khúc hát thiên nhiên ngàn thưở, tiếp ứng khí lành của Đức Thánh chung đúc tú khí non sông, “khí thế lừng lẫy về trước, anh linh còn mãi về sau”.
TP Hà Tĩnh 23h45 ngày 6.12.2008.


-->đọc tiếp...

AI ĐÃ RA TAY XÓA SỔ MỘT BẢO TÀNG ?

Hũ Bát Giác, tích Bát Tiên thế kỷ XX - cao 25cm. Hiện vật Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành

Ông Nguyễn Vĩnh Hảo, GĐ Bảo tàng Gốm cổ Gò Sành Vijaya - Champa - Bình Định giờ đã thành ra một người lang thang ở Hà Nội. Ông hiện đang phải lấy địa chỉ chùa Kim Sơn, 73 Kim Mã, Ba Đình, Hà Nội làm nơi liên hệ. Chùa Kim Sơn là nơi có nghĩa trang quân Tây Sơn tại Hà Nội. Đây cũng là nơi là Nguyễn Vĩnh Hảo khởi xướng các dự án: Vườn mai vàng, Nhà bia tưởng niệm nghĩa quân Tây Sơn...


Dính vào một vụ kiện, đội thi hành án của thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định đã niêm phong Bảo tàng Gốm Gò Sành - bảo tàng tư nhân đầu tiên ở Bình Định (QĐ của UBND tỉnh Bình Định). Hàng ngàn cổ vật giờ có nguy cơ bị tẩu tán ...mà ông GĐ không biết được số phận của nó ra sa, vì khi chuyển hiện vật đi, ông đang ở Hà Nội, nên không được chứng kiến!

Khuôn viên của Bảo tàng Gốm Gò Sành tại 173 Lê Hồng Phong, Tp Quy Nhơn, tỉnh Bình Định giờ sắp thành ra trụ sở Ngân hàng ACB. Cổ vật được đưa về Sở VH - TT - DL Bình Định. Ai sẽ chịu trách nhiệm về các hiện vật này: vỡ, mất cắp, tẩu tán...?

Dưới đây là các hồ sơ vụ việc:


Vẫn còn cái QĐ này, vậy mà Đội thi hành án lại tịch biên gia sản sao? UBND tỉnh Bình Định chọn cách im lặng là sao?










Mối duyên nghiệp gắn kết giữa Ông Vĩnh Hảo và chùa Kim Sơn, HN

Một số hiện vật của Bảo tàng  Gốm cổ Gò Sành:

Nữ thần phù liêu đất nung thế kỷ XIII - XIV

 Hũ Bát Giác, tích Bát Tiên thế kỷ XX - cao 25cm
Đĩa ngự dụng Long Vân Khánh Hội

 Tượng tròn tu sĩ đất nung thế kỷ XII - XIII - cao 55cm

Chum Gò Sành thế kỷ XIV - XV - cao 40cm

Xem thêm các thông số về hiện vật, tại www.gosanh.vn 

Chúng tôi sẽ còn thông tin về vụ việc này đến chư vị!
-->đọc tiếp...

VỀ VỤ KHỞI TỐ ÔNG PHAN TRỌNG KHANG - 1


Thưa chư vị,

Ngày 21 tháng 8 năm 2011,ông Phan Trọng Khang, thương binh 2/4 đã mua nước và đồ ăn rồi chở đến trụ sở công an ở Mỹ Đình, Từ Liêm, HN để tiếp tế cho những người biểu tình yêu nước bị bắt giữ tại đây. Ông đã bị công an Từ Liêm bắt công an bắt vào, đánh đập, cạo trọc đầu, giam giữ ở công an huyện Từ Liêm 4 ngày.

Ngày 25 tháng 8, trên báo An Ninh thủ đô điện tử có đưa tin và video về  việc: "Công an huyện Từ Liêm vừa ra quyết định khởi tố bị can đối với Phan Trọng Khang về hành vi chống người thi hành công vụ". 

Một nhân chứng cho biết:
"Chính hôm đó anh Khang đã dùng ô tô con của mình chở chúng tôi lên Mỹ đình và nhất định không để chúng tôi được đóng góp tiền mua bánh và nước cho anh em đang bị tạm giữ (anh Khang nói anh làm ăn được nên xin cáng đáng cả). Ở Mỹ đình anh Khang đã bị Công an huyện Từ liêm bắt giữ trái phép và vu cáo tội chống người thi hành công vụ, người ta dự định sẽ đưa anh Khang ra tòa. Sự việc chỉ có thế này thôi:

Hôm đó sau khi anh em bị bắt lên xe bus đi Mỹ đình chúng tôi còn đi dạo một vòng quanh Bờ Hồ, rồi tôi và một số anh em định ra đi taxi lên Mỹ đình. May mắn thay gặp được anh Phan Trọng Khang có xe con đã chở mọi người đi! Tình huống anh Khang bị bắt như sau. Khi lên tới Mỹ đình, xe đỗ bên ngoài cách xa nơi họ tạm giữ anh em khoảng 200 m. Mọi người đang ngồi trong ô tô. Bỗng một toán CA đến yêu cầu không được đỗ tại đó (một đường nhánh vắng vẻ, không có biển cấm đỗ và đầy củi, rác trên vỉa hè). Mọi người xuống xe ôn tồn trả lời: “Chỗ này là đường nhánh, không có biển cấm đỗ, không phải khu vực bảo vệ tại sao lại yêu cầu chúng tôi không được đỗ xe?”. Họ trả lời rất gay gắt: “Chúng tao yêu cầu bọn mày phải đi chỗ khác không được đỗ ở đây! Liệu hồn cút ngay!”. Lúc đó anh Phan Trọng Khang lấy tay trỏ vào biển số của một công an viên mặc sắc phục và nói: “Anh đang đeo biển, mong anh giải thích cho tôi vì sao không được đỗ xe ở đây?” Người công an gạt mạnh tay anh Phan Trọng Khang theo kiểu ra đòn, động tác quá mạnh của anh ta đã làm bật gim cài cái biển đang đeo. Liền ngay lúc đó xuất hiện một người mặc thường phục màu đen, người đậm, thô mập, hùng hổ đến nắm cổ áo anh Phan Trọng Khang quát: “Xuất trình giấy tờ cho chúng tao kiểm tra”. Anh Phan Trọng Khang nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra và đáp lại: “Ông là ai?” Người đàn ông đó trả lời: “Tao là trưởng CA huyện Từ liêm”. Anh Phan Trọng Khang hỏi tiếp: “Có giấy tờ chứng minh anh là trưởng CA Từ liêm không?”. Người đàn ông mặc thường hét tướng lên: “Tất cả đây là quân của tao. Chúng mày đâu bắt lấy thằng này! Nó dám chống người thi hành công vụ”. Toán CA lao vào bắt anh. Sau này được biết người đàn ông, người đậm, thô mập, mặc áo đen, có tên Trong đúng là trưởng CA huyện Từ Liêm.
Ông Trong, Trưởng Công an Từ Liêm. Ảnh do bạn đọc cung cấp
Chúng tôi  một số người có mặt hôm đó chứng kiến toàn bộ sự việc muốn ra tòa làm chứng cho anh sự kiện trên".  
Ông Phan Trọng Khang cho biết: "Viện kiểm soát nhân dân Từ Liêm đã khởi tố ra lệnh tạm giam 12 ngày, thay lệnh Tạm giữ 03 ngày của ông Trong trưởng công an huyện Từ Liêm từ trưa 21/8; về tội: Chống người thi hành công vụ (khi đem nước uống, thức ăn tiếp tế chia sẻ cho đoàn biểu tình yêu nước tại Hồ Hoàn Kiếm bị đàn áp bắt, chuyển, nhốt vào đồn công an Mỹ Đình trưa 21/08/2011). Sau 05 ngày tạm giam, chiều 25/8 tại nhà tù Hỏa Lò tôi nhận quyết định hủy bỏ biện pháp tạm giam chờ cơ quan pháp luật xử tiếp".

Được biết, văn bản khởi tố vụ án của Viện Kiểm sát nhân dân huyện Từ Liêm đã được chuyển tới ông Phan Trọng Khang khi ông đang bị tam giam mà không có giao cho ông giữ 01 bản. 

Theo khoản 6 điều 126 - Khởi tố bị can, Bộ Luật Tố tụng hình sự thì: Cơ quan điều tra phải giao ngay quyết định khởi tố bị can của mình hoặc quyết định khởi tố bị can của Viện Kiểm sát và giải thích quyền, nghĩa vụ cho bị can quy định tại Điều 49 của Bộ luật này... Việc giao nhận các quyết định nói trên phải lập biên bản theo quy định tại Điều 95 của Bộ luật này.

Tuy nhiên, cho đến hôm nay (19.09.2011), ông Phan Trọng Khang chưa nhận được bất kỳ giấy tờ gì, ngoài bản QĐ Hủy bỏ biện pháp tạm giam của Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân huyện Từ Liêm, HN (ảnh trên).


Được biết, các cựu tướng lĩnh quân đội, các vị lão thành cách mạng rất quan tâm đến vụ khởi tố đối với ông Phan Trọng Khang.
-----------------------------------------------------

Sáng qua, 18.09.2011, ông Phan Trọng Khang mời anh chị em "biểu tình viên" dùng cafe tại 102 Trấn Vũ, Hà Nội. Mọi người đến rất đông. Ngoài 1 vài bác đã biết ông Khang, còn lại phần lớn chưa ai đã từng gặp. Ông ngỏ ý mời mọi người đi dùng bữa cơm trưa tại một quán ăn gần đó, gọi là để cảm ơn mọi người.  Nhưng khi ấy, xe của cảnh sát 113 Tp HN và xe CSGT đã tiếp cận quán cafe và yêu cầu mọi người giải tán, khiến ông không được toại nguyện việc mời cơm.

Ông Phan Trọng Khang sinh năm 1949, là trưởng nam của nhà cách mạng lão thành Phan Trọng Khuê. Ông Khang là bạn học cùng lớp với các ông: Phạm Hoàng Hưng (con trai cụ Phạm Hùng), Võ Điện Biên (con trai cụ Võ Nguyên Giáp), Trần Chiến Thắng (con trai cụ Trần Duy Hưng), Nguyễn Duy Thắng (con trai cụ Nguyễn Duy Trinh) và bà Lê Bích Hà (con nuôi cụ Lê Duẩn)....

Năm 1968, khi mới 16 tuổi, ông khai tăng tuổi xung phong đi chiến trường. Trong buổi tiễn đưa, cô bạn Lê Bích Hà* đã lấy của cha mình một tấm huy hiệu Lê-Nin để tặng  Khang. Tấm huy hiệu Lê-Nin này là của Ông L.Brêgiơnép (Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô) tặng cho ông Lê Duẩn (Tổng bí thư Đảng  Cộng sản Việt Nam). Về sau, khi ông Lê Duẩn không thấy tấm huy hiệu đó, hỏi đến cô Lê Bích Hà thì cô đã nói thật với cha rằng đã đem tặng người bạn. Cô cho cha biết tấm huy hiệu đó tặng cho bạn là Phan Trọng Khang trước giờ lên đường vào Nam đánh Mỹ. Ông Lê Duẩn nói: Như thế thì được; và không hỏi thêm nữa. 

Ông Phan Trọng Khang là bộ đội trinh sát đặc công, đã 04 lần bị thương tại các chiến trường B1 (Quảng Nam - Đà Nẵng), B5 (Thừa Thiên - Huế).

Khi bị công an huyện Từ Liêm bắt, (cùng anh Vũ Quốc Ngữ, chị Vũ Thị Hội), ông bị cạo trọc đầu và bị đánh đập. Nhưng khi vào đến buồng giam tập thể, sau mấy đòn phủ đầu, các tù nhân ở đó sau khi được ông "khai báo" về lý do bị bắt giam và về "lý lịch" đã được họ tôn trọng ...xếp lên chiếu trên. 

*Lê Bích Hà, con gái của người em ông Lê Duẩn, được ông Lê Duẩn nhận làm con nuôi. Bà là Đại tá quân đội, từng là Chủ nhiệm khoa Vật lý trị liệu, Bệnh viện Quân đội 108, vừa nghỉ hưu.


-->đọc tiếp...