Blogger Widgets

Thứ bảy, ngày 20 tháng tám năm 2011

VĨNH BIỆT NỮ HỌA SĨ VŨ GIÁNG HƯƠNG

HỌA SĨ VŨ GIÁNG HƯƠNG TỪ TRẦN

Lúc 3h30 sáng nay 20-8-2011, nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương đã qua đời ở Hà Nội, hưởng thọ 82 tuổi. Nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương là con gái của nhà văn Vũ Ngọc Phan và nữ sĩ Hằng Phương. Không chỉ có tài năng vẽ tranh, nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương cũng có nhiều năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục – đào tạo. Với học hàm Phó Giáo sư, bà từng giữ cương vị Hiệu trưởng Trường Mỹ thuật Hà Nội một thời gian dài, sau đó chuyển sang làm Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam, Chủ tịch Ủy ban toàn quốc Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam. Nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương mất đột ngột tại nhà riêng, khi đang chuẩn bị tổ chức một cuộc triển lãm ký họa chân dung! Xin thành kính vĩnh biệt một trong những gương mặt nữ nổi bật nhất trong làng mỹ thuật Việt Nam đương đại!

Nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương nói về không gian trưởng thành của mình: “Tôi sinh ra và lớn lên ở Vũ Gia trang, thuộc Ấp Thái Hà, một làng ven thành phố Hà Nội, đến nay chỉ còn lại gò Đống Đa và một hồ nhỏ phía sau. Gọi là làng nhưng hầu hết là biệt thự của các quan thời đó và những trại rộng có vườn cây xanh. Gia đình tôi ở làng đó đến chúng tôi là bốn đời. Khu nhà khá rộng, gần 1.000 mét vuông. Từ cổng vào có nhiều mảnh vườn nhỏ. Cha tôi, nhà văn Vũ Ngọc Phan thích làm vườn nên đã sửa sang lại nhiều. Có cây hoa huỳnh màu vàng, rồi mai vàng và hồng đỏ. Một khoảnh tròn ở giữa trồng cây hoa ban, mùa xuân về lá rụng hết, đầy hoa tím như bướm bay. …”
Gia đình Nguyễn Xuân Diện & Trang Thanh Hiền rất đau buồn nhận được tin này trong đêm. Thành kính chia buồn cùng gia tộc họ Vũ và các bạn bè đồng nghiệp trong giới văn nghệ.

Nguyện cầu Phật A Di Đà và Chư Phật tiếp dẫn hương hồn Cô Giáng Hương về miền tịnh thổ đời đời thanh thản cõi vĩnh hằng!

Nguyễn Xuân Diện & Trang Thanh Hiền kính báo!

-->đọc tiếp...

GS. TSKH VIỆN SĨ HOÀNG XUÂN PHÚ: QUYỀN BIỂU TÌNH CỦA CÔNG DÂN



Quyền biểu tình của công dân
Hoàng Xuân Phú
Kẻ đúng thì rụt rè, do dự, vì e là phạm luật.
Người sai lại năng nổ, thẳng tay, bởi tin rằng có lý.
Biểu tình là một hoạt động hợp hiến và hết sức thông thường ở xã hội văn minh. Nhưng đến nay, biểu tình (ngoài sắp đặt của cơ quan Nhà nước) vẫn còn là một chuyện tương đối xa lạ ở Việt Nam, thậm chí như một điều „phạm húy“. Biểu tình bị ngăn cản, dù có diễn ra thì người ta vẫn quanh co, không dám gọi đúng tên. Đa số người dân nhìn nhận quyền biểu tình như một thứ xa xỉ phẩm, không liên quan đến cuộc sống của mình, thậm chí còn nhìn nó như một miếng mồi nhử nguy hiểm: Ừ thì Hiến pháp cho phép đấy, nhưng cứ thử động vào mà xem... Vốn dĩ thuộc phạm trù đối nội, quyền biểu tình được nêu trong Hiến pháp trên thực tế chỉ còn để đối ngoại.
Cản trở đối với quyền biểu tình của công dân không chỉ xuất phát từ ý muốn được „yên ổn“ của những người cầm quyền, mà còn bị ảnh hưởng nhiều bởi sự nhầm lẫn về mặt lô-gíc: Cả hai phía đều coi việc chưa có Luật biểu tình chính là nguyên nhân khiến quyền biểu tình chưa được hay chưa thể thực thi.
Phía người dân tưởng là khi chưa có Luật biểu tình thì không được biểu tình, nên đa số những người muốn bày tỏ chính kiến... vẫn im lặng. Ngay cả những người đã can đảm xuống đường vẫn cảm thấy chưa yên tâm, lo là hành động của mình có gì đó không ổn về mặt pháp luật, nên mới đề nghị Quốc hội sớm ban hành Luật biểu tình.
Phía chính quyền thì coi các cuộc biểu tình không do họ hoặc các cơ quan Nhà nước tổ chức là bất hợp pháp, là cố tình gây rối, thậm chí là do các thế lực thù địch tổ chức hoặc kích động, nên nếu có biểu tình thì chính quyền có quyền giải tán, có quyền bắt bớ... Có lẽ cũng do tin rằng chưa có Luật biểu tình thì không được biểu tình, nên một số người muốn trì hoãn việc ban hành Luật biểu tình, vì nếu có luật thì dù quy định ngặt nghèo đến đâu đi nữa, vẫn còn lại những quyền tự do tối thiểu, và không phải ai cũng muốn chấp nhận những quyền tối thiểu ấy của người dân.
Câu hỏi đặt ra là: Nên hiểu quyền biểu tình và mối quan hệ của nó với Luật biểu tình như thế nào cho đúng?
Quyền biểu tình trong Hiến pháp hiện hành
Cơ sở pháp lý để đánh giá về tính hợp pháp của hoạt động biểu tình Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992.  Điều 69 của Hiến pháp hiện hành quy định:
Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.
Mệnh đề „theo quy định của pháp luật“ khiến người dân lúng túng, do dự khi thực hiện quyền biểu tình, và bộ máy chính quyền dựa vào đó để phủ nhận quyền biểu tình của công dân trên thực tế. Thật ra, từ „pháp luật“ xuất hiện 60 lần trong Hiến pháp 1992, nhiều khi chỉ là một phạm trù chung chung, không ám chỉ một luật cụ thể nào. Phải hiểu theo quy định của pháp luật“ hay trong khuôn khổ pháp luật“ là tuân theo những quy định thuộc về pháp luật – nếu đã có. Chưa có luật tương ứng thì có nghĩa là chưa có hạn chế, bởi không thể dùng cái chưa có để hạn chế thực tại. Sau khi Hiến pháp có hiệu lực, thì còn thiếu rất nhiều luật, và đến bây giờ vẫn còn thiếu, nhưng mọi tư duy lành mạnh đều hiểu rằng: Không thể bắt cuộc sống dừng lại, để đợi đến khi cơ quan lập pháp ban hành đủ luật.
Hiến pháp 1992 viết công dân có quyền biểu tình „theo quy định của pháp luật“, chứ không đòi hỏi cụ thể là „theo quy định của Luật biểu tình. Giả sử, nếu Hiến pháp quy định là công dân chỉ có quyền biểu tình theo quy định của Luật biểu tình, thì công dân có quyền chất vấn và phê phán Quốc hội: Tại sao mấy chục năm rồi mà vẫn chưa ban hành Luật biểu tình? Lúc đó nhân dân nhắc nhở và đòi hỏi Quốc hội phải ban hành Luật biểu tình, chứ không phải chỉ đề nghị, kêu gọi, hay xin xỏ, vì:
Nhân dân sử dụng quyền lực Nhà nước thông qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân, là những cơ quan đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân, do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân.
(Điều 6, Hiến pháp 1992)
Công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, ...
(Điều 53, Hiến pháp 1992)
Như vậy, khi không (hoặc chưa) có luật nào quy định cụ thể hơn về việc biểu tình, thì có nghĩa là pháp luật không (hoặc chưa) có hạn chế nào cả, và công dân hoàn toàn có quyền biểu tình, như Hiến pháp cho phép. 

Quyền hạn và trách nhiệm của các cơ quan Nhà nước đối với quyền biểu tình
Nếu Quốc hội muốn định hướng hay hạn chế hoạt động biểu tình của công dân trong một khuôn khổ nào đó, thì phải ban hành luật tương ứng. Nếu thấy cần kíp phải có luật để điều tiết hoạt động biểu tình, thì chính Quốc hội và các cơ quan giúp việc phải khẩn trương, chứ dân không phải sốt ruột xin Quốc hội ban hành. Cơ quan quản lý Nhà nước mới phải vội, chứ dân không cần vội. Việc một số công dân đề nghị Quốc hội sớm ban hành Luật biểu tình là một yêu cầu hoàn toàn chính đáng, nhưng điều đó lại góp phần làm cho người dân tiếp tục hiểu sai về quyền cơ bản của công dân, và làm cho những người thuộc cơ quan hành chính Nhà nước thêm ngộ nhận về quyền hạn của họ.
Nếu Chính phủ muốn quản lý hoạt động biểu tình của công dân theo một hướng nào đó thì Chính phủ phải soạn thảo và trình dự án luật (Điều 87, Hiến pháp 1992), để Quốc hội xem xét và ban hành luật, chứ Chính phủ không thể tự tiện đưa ra những quy định hay triển khai những hành động can thiệp trái với Hiến pháp. Hiến pháp 1992 đã quy định rõ:
Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp
(Điều 83, Hiến pháp 1992)
và Chính phủ là „cơ quan chấp hành của Quốc hội“ (Điều 109, Hiến pháp 1992).  Điều 115 của Hiến pháp 1992 cho phép
Chính phủ ra nghị quyết, nghị định, Thủ tướng Chính phủ ra quyết định, chỉ thị
nhưng phải
Căn cứ vào Hiến pháp, luật, nghị quyết của Quốc hội, pháp lệnh, nghị quyết của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, lệnh, quyết định của Chủ tịch nước.
Trong tất cả 11 khoản của Điều 112, quy định về nhiệm vụ và quyền hạn của Chính chủ, và cả 6 khoản của Điều 114, quy định về nhiệm vụ và quyền hạn của Thủ tướng Chính chủ, Hiến pháp 1992 không có bất cứ khoản nào cho phép Chính phủ hay Thủ tướng Chính phủ ban hành văn bản pháp quy để hạn chế hay can thiệp vào quyền tự do của công dân được Hiến pháp đảm bảo.
Trong Luật Tổ chức Chính phủ do Quốc hội khóa X thông qua ngày 25 tháng 12 năm 2001, Điều 8, quy định về nhiệm vụ và quyền hạn của Chính phủ, được viết lại gần như nguyên văn Điều 112 của Hiến pháp 1992. Điều 20, quy định về nhiệm vụ và quyền hạn của Thủ tướng Chính phủ, là cụ thể hóa Điều 114 của Hiến pháp 1992. Quyền tự do của công dân được nhắc 3 lần trong Luật Tổ chức Chính phủ, trong đó chỉ khẳng định trách nhiệm của Chính phủ trong việc bảo vệ quyền của công dân tạo điều kiện cho công dân sử dụng quyền của mình, cụ thể là:
Thi hành những biện pháp bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, tạo điều kiện cho công dân sử dụng quyền và làm tròn nghĩa vụ của mình...
(Điều 8, Khoản 5)
Quyết định những biện pháp bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, tạo điều kiện cho công dân sử dụng quyền và làm tròn nghĩa vụ của mình...
(Điều 18, Khoản 3)
Thực hiện chính sách tôn giáo, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào của công dân...
(Điều 13, Khoản 4)
Nghĩa là: Luật Tổ chức Chính phủ cũng không cho phép Chính phủ ban hành văn bản pháp quy để hạn chế quyền tự do của công dân được Hiến pháp đảm bảo. Tất nhiên là phải như vậy, vì Luật Tổ chức Chính phủ không thể có những quy định trái với Hiến pháp.
Nghị định của Chính phủ số 38/2005/NĐ-CP, do nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải ký ngày 18/3/2005, quy định một số biện pháp đảm bảo trật tự công cộng, không đề cập đến khái niệm „biểu tình“ được nêu trong Hiến pháp 1992. Ngược lại, khái niệm „tập trung đông người“ được đề cập (21 lần) trong Nghị định số 38/2005/NĐ-CP không xuất hiện trong Hiến pháp 1992. Nghị định số 38/2005/NĐ-CP cũng không đưa ra định nghĩa hay giải thích về thuật ngữ „tập trung đông người“, không hề quy ước là „biểu tình“ thuộc phạm trù „tập trung đông người“. Tất nhiên, không thể tùy ý dùng thuật ngữ „tập trung đông người“ để chỉ hoạt động „biểu tình“ (cũng giống như không thể dùng thuật ngữ „tập trung 500 người“ để chỉ phiên họp Quốc hội), vì nếu như thế thì vừa thiếu tôn trọng công dân (hay thiếu tôn trọng Quốc hội), vừa thiếu tôn trọng Hiến pháp, bởi không được tùy tiện thay đổi thuật ngữ pháp lý cơ bản được sử dụng trong Hiến pháp và được dùng phổ biến trong thông lệ pháp lý trên toàn thế giới. Vì vậy, nếu hợp hiến, thì Nghị định số 38/2005/NĐ-CP cũng không chi phối quyền biểu tình của công dân được Hiến pháp đảm bảo.
Điều 50 của Hiến pháp 1992 khẳng định:
nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hoá và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân và được quy định trong Hiến pháp và luật.
Khi thực hiện các quyền con người (trong đó có quyền biểu tình), công dân chỉ phải tuân theo các quy định của Hiến pháp và pháp luật hiện hành. Khi chưa có luật tương ứng thì công dân không phải chấp hành văn bản pháp quy nào khác ngoài Hiến pháp, bởi công dân chỉ phải „sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật“ (Điều 31, Hiến pháp 1992). Quyền biểu tình của công dân không phải chịu chi phối bởi các quy định nào đó, cho dù chúng có thể được đưa vào luật trong tương lai, lại càng không thể bị cản trở bởi các quy định tùy tiện của các cấp chính quyền, của bộ máy công an, của tổ dân phố, hay của một cấp trên chung chung nào đó. Cho dù là ai, to nhỏ ra sao, nhân danh tổ chức nào, thì họ cũng đều là công dân Việt Nam và cũng không nằm ngoài phạm vi chi phối của nguyên tắc:
Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.
(Điều 52, Hiến pháp 1992)
Không phải bất cứ một quy định phi lý nào được đưa vào luật cũng là thiêng liêng, bất di – bất dịch. Nếu có Luật biểu tình thì nó không thể chứa đựng những quy định trái với Hiến pháp. Nhân dân có quyền kiến nghị và Quốc hội có trách nhiệm hủy bỏ bất cứ quy định pháp luật nào trái với Hiến pháp, vì
Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là luật cơ bản của Nhà nước, có hiệu lực pháp lý cao nhất.
Mọi văn bản pháp luật khác phải phù hợp với Hiến pháp.
(Điều 146, Hiến pháp 1992)
Biểu tình – Quyền hiến định có hiệu lực cùng Hiến pháp hiện hành
Đã đến lúc dân ta (cả dân thường và cả những người đang thuộc bộ máy quản lý Nhà nước) phải chia tay với lối tư duy sai lầm là „trên“ cho làm gì thì „dưới“ mới được làm cái ấy, vì đấy là kiểu quan hệ giữa chủ nô và nô lệ, hoàn toàn trái với bản năng sống chủ động của mọi loài động vật tự do, trong đó có con người. Dù có muốn, dù có cố, thì cũng không bao giờ quy định được hết mọi chuyện trên đời. Hơn nữa, càng có nhiều quy định thì càng có nhiều điều bất hợp lý và càng nảy sinh nhiều mâu thuẫn giữa các quy định. Chính vì vậy, người dân có quyền làm bất cứ điều gì mà pháp luật không cấm và không vi phạm những chuẩn mực đạo đức thông thường đã được xã hội thừa nhận. Nhà nước có thể thông qua việc ban hành luật để hạn chế những mặt tiêu cực, nhưng sẽ không bao giờ khống chế được hoàn toàn. Không thể tiếp tục luận tội theo kiểu „lợi dụng sơ hở của pháp luật...“ Lập luận ấy không chỉ sai với thông lệ quốc tế, mà còn hài hước ở chỗ: Sao không trách phạt những người ăn lương của dân rồi làm ra luật... sơ hở, mà lại chỉ kết tội người dân áp dụng đúng luật sơ hở?
Căn cứ vào Hiến pháp và các văn bản pháp lý liên quan, với tư duy lô-gíc, chỉ có thể rút ra kết luận rằng: Quyền biểu tình của công dân được Hiến pháp hiện hành đảm bảo và có hiệu lực cùng lúc với Hiến pháp. Cho đến nay, chưa có luật  hay văn bản pháp lý hợp hiến nào hạn chế quyền biểu tình của công dân. Vì vậy, công dân hoàn toàn có quyền tự do biểu tình, theo đúng tinh thần của Hiến pháp, không phải đợi đến lúc có Luật biểu tình hay một văn bản tương tự.
Biểu tình là biện pháp hữu hiệu để nhân dân bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình và giải tỏa ức chế. Biểu tình cũng là một hình thức hợp lý để công dân bày tỏ chính kiến, góp phần xây dựng Nhà nước và thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội.
Trách nhiệm của các cơ quan Nhà nước là phải tôn trọng và bảo vệ công dân thực hiện quyền biểu tình, phải triệt để tuân theo Điều 12 của Hiến pháp 1992:
Nhà nước quản lý xã hội bằng pháp luật, không ngừng tăng cường pháp chế xã hội chủ nghĩa.
Các cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân và mọi công dân phải nghiêm chỉnh chấp hành Hiến pháp, pháp luật, đấu tranh phòng ngừa và chống các tội phạm, các vi phạm Hiến pháp và pháp luật.
Mọi hành động xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân đều bị xử lý theo pháp luật.
Cách ứng xử với quyền biểu tình của công dân phản ánh mức độ tôn trọng nhân dân, tôn trọng Hiến pháp và trình độ hiểu biết pháp luật. Nó cũng thể hiện bản lĩnh lãnh đạo, mức tự tin vào sự trong sạch và chính nghĩa của bản thân. Một chính quyền vì dân, chỉ làm chuyện đúng, chắc chắn sẽ được đa số nhân dân tin yêu và bảo vệ, không việc gì phải sợ biểu tình. Nếu đi ngược lại lợi ích của nhân dân và dân tộc, làm những chuyện sai trái, thì không bạo lực nào có thể che chở vĩnh viễn.
Nếu thực sự cầu thị và muốn làm tròn bổn phận, lãnh đạo phải biết tận dụng hoạt động biểu tình như một chiếc cầu nối với nhân dân, làm nguồn cung cấp thông tin thực tế từ cơ sở, vốn dĩ hay bị bưng bít bởi bộ máy quản lý cấp dưới. Biểu tình là một phương tiện đắc lực để khắc phục tệ quan liêu – căn bệnh cố hữu của bộ máy chính quyền.
Chẳng có lý do chính đáng nào có thể biện hộ cho việc xâm phạm quyền biểu tình của công dân. Không thể cấm dân lên tiếng nhằm che dấu sự yếu kém. Không thể mượn cớ ổn định mà cản trở sự phát triển. Không được nhân danh bảo vệ chế độ để bảo vệ tham nhũng.
Xương máu của hàng triệu người Việt đã đổ xuống vì độc lập và tự do. Độc lập dân tộc chỉ có ý nghĩa khi gắn liền với tự do của nhân dân. Nếu dân không có tự do thì chính quyền mang quốc tịch nào cũng vậy. Do đó, muốn bảo vệ độc lập dân tộc, bảo vệ chế độ, thì phải tôn trọng các quyền tự do của nhân dân, trong đó có quyền biểu tình. Không thể khác!
Phụ lục (Dành riêng cho những người kiên định...)
Nếu quý vị nào vẫn cảm thấy chưa đủ thuyết phục và vẫn kiên định lập trường cho rằng công dân phải đợi đến khi có Luật biểu tình mới được biểu tình, thì xin dành riêng đoạn tiếp theo để quý vị suy ngẫm.
Hiến pháp 1992 có năm lần nhắc đến từ „Đảng“, trong đó có ba lần ở „Lời nói đầu“, hai lần đề cập đến lịch sử và công lao của Đảng CSVN, lần thứ ba trong câu:
Hiến pháp này... thể chế hoá mối quan hệ giữa Đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, Nhà nước quản lý.
Hai lần còn lại là ở Điều 4, nguyên văn như sau:
Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.
Như vậy, mặc dù Hiến pháp 1992 khẳng định „Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật“, nhưng trong toàn bộ văn bản Hiến pháp không có quy định cụ thể nào về khuôn khổ mà Đảng CSVN được phép hoạt động, và cho đến nay vẫn chưa có „Luật về Đảng“ (hay tương tự) để quy định về quyền hạn, trách nhiệm, phạm vi và hình thức hoạt động của Đảng, cũng như hình thức xử lý khi tổ chức Đảng vi phạm Hiến pháp và pháp luật. Rõ ràng, xét về lô-gíc, tính hợp pháp của việc Công dân... biểu tình theo quy định của pháp luật“ khi chưa có Luật biểu tình không hề yếu hơn so với tính hợp pháp của việc „Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật“ khi chưa có Luật về Đảng“. Vậy thì quý vị có cho là Đảng CSVN phải... đợi đến khi cóLuật về Đảng“ hay không?
Nếu ý vừa rồi vẫn chưa đủ, thì xin quý vị lưu ý thêm: Hiến pháp 1992 không đề cập đến chuyện ăn, chuyện ngủ... Việt Nam cũng không có luật về ăn, ngủ... Vậy mà hàng ngày 90 triệu người Việt vẫn ăn, vẫn ngủ..., dù biết là phải sống... theo Hiến pháp và pháp luật“ (Điều 31, Hiến pháp 1992).  Phải chăng, quý vị cũng coi đấy là hành vi cố tình vi phạm kỷ cương, coi thường phép nước? Vấn đề này có vẻ còn nghiêm trọng hơn cả chuyện biểu tình, vì quyền biểu tình của công dân còn được Hiến pháp ghi nhận đích danh. Vậy thì quý vị có định đòi hỏi mọi người cũng phải nhịn ăn, nhịn ngủ... cho đến khi có luật và được luật cho phép, giống như phải nhịn biểu tình hay không?
9/8/2011
*Bài viết do GS. TSKH Viện sĩ Hoàng Xuân Phú gửi trực tiếp cho NXD-Blog. 
Xin chân thành cảm ơn tác giả!

Giáo sư Tiến sỹ khoa học HOÀNG XUÂN PHÚ (ảnh: Nguyễn Xuân Diện)
Viện Toán học, thuộc Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam, 
Viện sỹ thông tấn Viện Hàn lâm Khoa học Heidelberg 
Viện sỹ thông  tấn Viện Hàn lâm Khoa học Bavaria 

Ông cũng đã từng vài lần tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội, và có một bộ ảnh rất đẹp gửi tặng Nguyễn Xuân Diện - Blog, tại đây:

Lắng nghe đồng bào tôi nói: Chùm 1- Chùm 2  -  Chùm 3

**Ông là tác giả của loạt bài về Điện Hạt nhân (trong mục Bài quan trọng của Blog này). Loạt bài này đã được gửi tới 63 đoàn Đại biểu Quốc hội Khóa XIII:
Bài 1: Mạn đàm về an toàn điện hạt nhân
Bài 2: Về huyền thoại điện hạt nhân giá rẻ
Bài 3: Phiêu lưu điện hạt nhân

-->đọc tiếp...

TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH NÓI VỀ BÀI HỌC TỪ CÁCH MẠNG MÙA THU

Từ dân và do dân - bài học từ mùa thu tháng Tám

TTO - 95 tuổi theo lịch dương, 96 nếu tính lịch âm, nhưng tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vẫn tinh anh và minh mẫn kỳ lạ. Không khí của mùa thu cách mạng 66 năm trước ùa về trong trí nhớ của ông vừa như mới hôm qua, lại vừa có độ lùi bình tĩnh đầy ngẫm ngợi của một thời khắc lịch sử khác.

“Cách mạng Tháng Tám đã mang lại cho tôi và đồng bào tôi quá nhiều, nhưng nếu có điều gì gan ruột nhất, tâm huyết nhất mà cuộc cách mạng giành độc lập dân tộc đã khắc sâu vào tâm trí chúng tôi, và trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động sau này của chúng tôi, đến hết cuộc đời thì đó chính  bài học “từ dân - do dân” mà Bác Hồ đã dày công khai tâm, thực hiện, vun đắp từ buổi đầu cách mạng” - ông chia sẻ với Tuổi Trẻ về cảm xúc tháng 8 của mình.

Ông  Nguyễn Trọng Vĩnh

Nguyễn Trãi đã đúc rút như vậy sau 10 năm nằm gai nếm mật kháng chiến đánh đuổi quân Minh, giành độc lập dân tộc, thoát ách Bắc thuộc lần 2. Và Bác Hồ đã đưa điều đó thành phương châm hành động, thành lẽ sống của mình. Cách mạng Tháng Tám là minh chứng rực rỡ cho điều đó.

Tháng 8-1945, từ Tân Trào về xuôi, chúng ta chỉ có một đội ngũ đảng viên trung kiên nhưng ít ỏi: 5.000 người, có nơi có chi bộ, có nơi không. Như chúng tôi, những người từ nhà tù trở về, có thời gian dài tự mình đơn lẻ đi vận động quần chúng. Lực lượng quân sự từ 34 người trong đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân của anh Võ Nguyên Giáp tháng 12-1944, giờ mới phát triển thành một tiểu đoàn với súng ống thu được sau trận Phai Khắt - Nà Ngần cộng với súng mua lại của quân Nhật bỏ chạy. Năm ngàn đảng viên và một tiểu đoàn không đủ vũ khí.

Nhưng Đảng và Bác vẫn lãnh đạo một dân tộc có hơn 25 triệu người thực hiện một cuộc cách mạng long trời lở đất, giành thắng lợi mà không hề đổ máu, dựng lên một nền cộng hòa chưa từng có ở một nước phong kiến thuộc địa. Tất cả chỉ có thể thành hiện thực nếu biết dựa vào dân.

Những ngày gian khó ngay sau cách mạng, Pháp rình rập quay lại, 20 vạn quân Tàu Tưởng của tướng Tiêu Văn - Lư Hán tràn qua biên giới với lý do giải giáp quân Nhật, thù trong giặc ngoài bao vây, bên cạnh đường lối đối ngoại khôn khéo, mềm dẻo, cương quyết, chính công tác vận động quần chúng đã tạo cho nền cộng hòa non trẻ một sức mạnh không ngờ tới.

Tôi còn nhớ sau cách mạng tôi là bí thư huyện ủy Đông Anh ít tháng rồi lên làm bí thư tỉnh ủy Phúc Yên, mỗi lần về Hà Nội họp là gặp những cuộc biểu tình, tuần hành biểu dương lực lượng, ủng hộ chính phủ Hồ Chí Minh và đòi quân Tàu - Tưởng rút về nước. Có những cuộc tuần hành lên đến hàng trăm ngàn người.

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh

Suốt mấy tháng trời quần chúng biểu dương lực lượng như thế giặc cũng sợ, không dám nhiễu nhương cướp bóc ngoài đường, không dám gây hấn công khai. Những cuộc biểu tình như thế còn kéo dài đến tận khi cụ Huỳnh Thúc Kháng cho lệnh triệt phá sào huyệt của bọn Việt quốc - Việt cách theo đuôi giặc tàu ở phố Ôn Như Hầu, và sau đó là hiệp định sơ bộ 6-1 buộc chúng phải rút quân về nước. Càng nghiên cứu lại lịch sử, càng sống lại những giờ phút hiểm nghèo đó mới càng thấy cái tài và cái tâm thu phục con người của Bác. Nếu không có sức dân, một tiểu đoàn của chúng ta làm gì để tránh thiệt hại với 20 vạn quân Tưởng?

Khi bắt tay xây dựng chính quyền cách mạng, một trong những khó khăn lớn của chính quyền cách mạng là nền tài chính kiệt quệ - kho bạc trống rỗng, thuế chưa thu được. Ngân hàng Đông Dương còn nằm trong tay tư bản Pháp; quân Tưởng tung tiền quan kim, quốc tệ ra thị trường làm rối loạn thêm nền tài chính nước ta.

Để đảm bảo nhu cầu chi tiêu của chính quyền và khắc phục khó khăn trước mắt về tài chính, ngày 4-9-1945, Chính phủ ra sắc lệnh xây dựng Quỹ độc lập và tổ chức Tuần lễ vàng trong cả nước từ ngày 17 đến 24-9-1945, nhằm động viên mọi người dân yêu nước, tha thiết với nền độc lập của dân tộc, tự nguyện đóng góp cho Tổ quốc. Trong thư gửi đồng bào toàn quốc nhân dịp Tuần lễ vàng, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Muốn củng cố nền tự do, độc lập ấy, chúng ta cần sức hi sinh phấn đấu của đồng bào toàn quốc; nhưng chúng ta cũng cần sức quyên giúp của nhân dân, nhất là những nhà giàu có”.

Hưởng ứng sắc lệnh của Chính phủ và lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ở Hà Nội đã diễn ra phong trào tự nguyện đóng góp tiền của, vàng, bạc… rất sôi nổi, từ những người lao động nghèo khổ đến những tư sản, điền chủ giàu có. Tuần lễ vàng khai mạc tại Hà Nội ngày 16-9-1945. Đến ngày bế mạc, nhân dân thủ đô đã góp 2.201 lượng vàng, 920 tạ thóc, nhiều tiền bạc, hiện vật khác, tổng cộng giá trị trên 7 triệu đồng Đông Dương lúc bấy giờ.

Số tiền ủng hộ của nhân dân Hà Nội cùng với số tiền của nhân dân cả nước (20 triệu đồng góp “Quỹ độc lập”, 40 triệu đồng đảm phụ quốc phòng, 370 kg vàng) đã giúp Chính phủ khắc phục những khó khăn về tài chính trước mắt, mua sắm thêm vũ khí để xây dựng nền quốc phòng.

Tôi nhớ như in cái ngày bà thím tôi ở Hà Nội báo tin đã góp 120 lượng vàng cho tuần lễ vàng, tôi nói với bà: “Cháu đi làm cách mạng, vào tù ra tội, chẳng có gì góp, chúng cháu chỉ biết cảm ơn đồng bào, cảm ơn thím”. Ở Phúc Yên, nơi tôi công tác lúc đó, ai có nhẫn cưới, hoa tai, đồ gia bảo đều góp, có người đã góp cả răng vàng.

Tôi nghĩ không có một cuộc cách mạng nào được lòng dân đến thế, và không có một cuộc cách mạng nào dân được tham gia, được đóng góp, được trở thành một sức mạnh lớn đến vậy. Tất cả chỉ có được khi có một người đứng đầu, một lực lượng lãnh đạo thật sự hiểu sức mạnh của nhân dân, làm tất cả để phát huy sức mạnh ấy và dám hi sinh vì hai từ thiêng liêng “nhân dân” ấy.

Tất nhiên, xã hội hôm nay đã thay đổi rất nhiều, dân trí cũng khác, hoàn cảnh kinh tế hoàn toàn khác, tình hình thế giới không còn chia “ba phe bốn mâu thuẫn” giản đơn và có phần ấu trĩ như xưa. Nhưng bài học về sức mạnh nhân dân từ mùa thu năm 1945 vẫn còn nguyên ý nghĩa. Hãy để nhân dân được biết và tham gia mọi công việc của cách mạng. Dân hôm nay đã đông hơn, giàu hơn, đã hiểu biết hơn thì sức mạnh của họ trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc càng lớn lao, hữu ích hơn.

THU HÀ ghi

-->đọc tiếp...

SÁNG NAY CÔNG AN THĂM NHÀ TƯỚNG VĨNH

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vừa cho biết, sáng nay có 6 cán bộ đến thăm cụ, trong đó có Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường, cảnh sát khu vực. 

Họ đến thông báo với cụ về bản Thông báo của UBND Tp Hà Nội. Cụ nói cụ đã biết bản thông báo, và đã ký bản Kiến nghị phản đối cái Thông báo ấy. Đoàn cán bộ cử một người hiểu biết nhất là ông Chủ tịch Hội Cựu chiến binh nói chuyện với cụ. Cụ đã giảng giải hồi lâu, có lý có tình khiến cho anh em đều ngồi yên lắng nghe. Cụ nói: Tôi không tham gia biểu tình nhưng tôi ủng hộ hoạt động này.

Sau khi họ ra về, chừng nửa giờ sau, có một anh công an quay lại nhà cụ, đưa ra văn bản Kiến nghị và hỏi có phải là chữ ký của cụ không. Cụ xác nhận đó chính là chữ ký của cụ.

Được biết, cách đây ít lâu, công an Quận Đống Đa chỉ thị cho công an Phường nói với Bí thư tổ đảng và tổ trưởng tổ dân phố đến chất vấn (chữ dùng của cán bộ) cụ về việc cụ ký tên vào một số bản Kiến nghị. Ông bí thư và ông tổ trưởng nói với anh công an Phường: Ấy chết! Các anh đừng dại dột thế! Cụ là diện trung ương quản lý. Các anh không được phép làm như vậy! Sau họ nghe ra và không đến "chất vấn" cụ.

20.08.2011.

-->đọc tiếp...

TÔI VỪA ĐƯỢC CÔNG AN THĂM NHÀ


Tối qua, anh Hà là cảnh sát khu vực gọi điện nói muốn đến nhà gặp tôi. Tôi nói bây giờ là giờ nghỉ của gia đình tôi không tiếp các anh. Nếu các anh gặp về chuyện biểu tình, thì không có gì cần phải nói với tôi nữa.

Tôi đã nói vậy, mà các anh ấy (5 người) cứ đội mưa đội gió đến nhà, bấm chuông gọi cửa. Tôi đứng trong nhà nói vọng ra rằng tôi đi làm cả ngày về mệt, không tiếp các anh được. Nếu các anh muốn gặp, hẹn các anh 08h sáng mai.

Sáng nay, 20 tháng 8, các anh ấy đến, gồm 01 cán bộ văn phòng UB phường Kim Liên, 01 Phó trưởng CA Phường, Trưởng ban bảo vệ Phường, Tổ trưởng dân phố và 1 cảnh sát khu vực.


Các anh thông báo với tôi về việc UBND Tp đã có Thông báo về chuyện tụ tập biểu tình. Tôi cười bảo: Tôi có bản này rồi, đọc rồi. Tôi in sẵn từ trên mạng bản Kiến nghị Phản đối Thông báo trái pháp luật của UBND tp Hà Nội (có cả chữ ký của 25 người). Tôi đọc to và rõ ràng bản Kiến nghị để các anh biết quan điểm của tôi và những người ký tên.

Các anh ấy cũng công nhận với tôi là Thông báo của UBND Tp không đúng với các quy định về việc soạn thảo và ban hành văn bản hành chính (không số, không chữ ký, không có đối tượng được thông báo...).

Tôi cũng in bài Nguồn cơn của bản thông báo bất hợp lê đăng trên trang Anh Ba Sàm để các anh ấy hiểu thêm về việc ban hành Thông báo. Các anh ấy đã mang theo các bài tôi in sẵn để về nghiên cứu. Tôi rất vui và cũng muốn như vậy.

Đoàn làm việc cũng thông báo cho tôi rằng ngày Chủ nhật 21.8.2011 không tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc tại Đại sứ quán Trung Quốc. (Ok! Không biểu tình ở ĐSQ Trung Quốc). 

Các anh ấy ký vào văn bản và bảo tôi ký. Trước khi ký, tôi ghi như sau:

1- Tôi đã được đoàn thông báo về Thông báo của UBND TP. Tôi cũng đã được đọc Thông báo này và đã cùng các nhân sĩ trí thức ký vào bản Kiến nghị (18/08/2011) phản đối và đề nghị hủy bỏ bản Thông báo trái pháp luật của UBND TP.

2- Về việc biểu tình phản đối Trung Quốc, chúng tôi làm đúng như Hiến pháp quy định, không bị thế lực xấu lợi dụng.

Vì vậy, tôi sẽ vẫn tham gia biểu tình yêu nước, phản đối Trung Quốc gây hấn leo thang tại Biển Đông. 

Văn bản làm xong, tôi chụp ảnh xong thì vợ tôi mang đi photocopy thêm 02 bản nữa.

Các anh ấy nói các anh ấy được giao nhiệm vụ đến thông báo với tôi. Còn chuyện tham gia biểu tình là quyền của tôi, các anh ấy không có quyền ngăn cấm.

20.08.2011
-->đọc tiếp...

MỘT TÀU CÁ BỊ TRUNG QUỐC BẮT GIỮ VÀ ĐÒI CHUỘC HƠN 6 NGÀN ĐÔ LA

Hình chỉ có tính chất minh họa. Nguồn: Internet.

Một tàu cá bị Trung Quốc bắt giữ, đòi chuộc hơn 6.000 USD

SGTT.VN - Ngày 18.8, ông Nguyễn Ngọc Hiếu, chủ tịch UBND xã Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình, cho biết một tàu đánh cá cùng năm ngư dân đang đánh cá trên biển đã bị phía Trung Quốc bắt giữ. 

Tàu bị bắt giữ mang biển hiệu QB 1825 TS, do ông Nguyễn Văn Thạnh làm chủ tàu, bốn thuyền viên khác bị bắt cùng ông Thạnh gồm Nguyễn Văn Tiến, Lê Văn Hiến, Hồ Văn Tịnh, Nguyễn Văn Hạnh. Theo ông Hiếu, tàu cá của ông Thạnh bị bắt vào chiều ngày 8.8 nằm trong khu vực đánh cá chung. Ngày 18.8, bà Nguyễn Thị Hằng, vợ ông Thạnh nhận điện thoại từ Trung Quốc, thông qua một phiên dịch, cho biết phía Trung Quốc đòi chuộc 6.250 USD mới thả tàu và năm người về. 

Chiều ngày 18.8, một cán bộ cục Lãnh sự, bộ Ngoại giao xác nhận với phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị, có một tàu cá của ngư dân xã Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình bị phía Trung Quốc bắt giữ. Theo sở Ngoại vụ Quảng Bình, ngày 8.8, tàu cá QB 1825 TS, do ông Nguyễn Văn Thạnh làm chủ tàu cùng bốn thuyền viên khác đã bị lực lượng ngư chính Trung Quốc bắt giữ tại toạ độ 17°50’ vĩ độ bắc, 109°20’ kinh độ đông. Hiện nay sở Ngoại vụ chưa có thông tin gì từ phía Trung Quốc, đang chờ tin từ cục Lãnh sự.

Quốc Nam – Việt Anh
Nguồn: SGTT.
-->đọc tiếp...

BBC, RFI, RFA ĐƯA TIN XUNG QUANH KIẾN NGHỊ VỀ YÊU CẦU DỪNG BIỂU TÌNH

BBC: Kiến nghị về yêu cầu ngừng biểu tình
Cập nhật: 11:52 GMT - thứ sáu, 19 tháng 8, 2011

Những người biểu tình chống Trung Quốc
Các cuộc biểu tình đã diễn ra nhiều tuần lễ nay

Một số nhân sỹ trí thức gửi kiến nghị lên giới chức Hà Nội để ‘phản đối thông báo trái pháp luật cấm thực hiện quyền biểu tình theo Hiến pháp’.

Hôm 18/8, Ủy ban Nhân dân TP Hà Nội đã ra thông báo gây tranh cãi, chỉ ba ngày trước khi một cuộc biểu tình khác có thể sẽ diễn ra.
Bản kiến nghị lần này được ký tên bởi nhiều tên tuổi trí thức mà những ai theo dõi và quan tâm đến diễn biến biểu tình trong hơn mười tuần lễ qua hẳn không mấy xa lạ.

Danh sách dẫn đầu bản kiến nghị cũng như tên người gửi trên bì thư là Tiến sỹ Nguyễn Quang A và nhà văn Nguyên Ngọc. Tiếp theo là những tên tuổi như Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh, Giáo sư Chu Hảo... và cả Nguyễn Chí Đức - người đã bị khiêng lên xe buýt trong một lần biểu tình trước.

Bản kiến nghị lần này tập trung vào việc phản đối thông báo của UBND TP Hà Nội, nói thông báo này đã ‘cản trở quyền công dân’ theo điều 69 Hiến pháp 1992.

Kiến nghị cũng cáo buộc thông báo này đi ngược lại với tuyên bố của Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an Hà Nội, nói hôm 2/8/2011, rằng nhà chức trách "không chủ trương đàn áp người biểu tình yêu nước".

Nhẹ tay hơn?

Thông báo của UBND Hà Nội được đưa ra trong bối cảnh giới chức dường như ‘nhẹ tay’ hơn với người biểu tình chống Trung Quốc trong hai lần biểu tình gần đây nhất, sau khi có cáo buộc công an đánh người hôm 17/7.

Nhóm nhân sỹ trí thức đã kịch liệt phản đối ý kiến của UBND TP Hà Nội khi cho rằng hoạt động biểu tình 'đã bị lợi dụng' và 'các thế lực chống đối trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô.’

Bản kiến nghị viết: “Chúng tôi khẳng định không một thế lực thù địch nào của nước Việt Nam có thể lợi dụng lòng yêu nước của chúng tôi, như suy diễn trong thông báo của Ủy ban.

Họ cũng yêu cầu chính quyền làm rõ “ý mập mờ có tính chất chụp mũ rất nguy hiểm rằng những cuộc biểu tình yêu nước của quần chúng có liên quan tới “các thế lực chống đối nhà nước” .

Hồi tháng Sáu, một nhà hoạt động luật pháp nhiều năm kinh nghiệm, luật sư Trần Vũ Hải cũng gửi một bản kiến nghị lên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị giải thích Điều 69 Hiến pháp về quyền biểu tình.

Điều 69 Hiến pháp 1992 của Việt Nam có quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.

Theo luật sư Hải, công dân Việt Nam có quyền biểu tình "vì đây là quyền công dân cơ bản", và để thực hiện quyền này, chỉ cần thông báo công khai về mục đích và địa điểm biểu tình.

Tuy nhiên, có cáo buộc rằng một số người đã bị ngăn chặn, thậm chí đe dọa bị không cho tham gia biểu tình.

RFI: Nhân sĩ Việt Nam phản đối lệnh cấm biểu tình của thành phố Hà Nội 
Kể từ 5/6 đến nay, mỗi chủ nhật đều có biểu tình phản đối Trung Quốc (Reuters)
Kể từ 5/6 đến nay, mỗi chủ nhật đều có biểu tình phản đối Trung Quốc (Reuters)
Anh Vũ / Đức Tâm
 
Ngay sau khi Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội ra thông báo yêu cầu chấm dứt các cuộc biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và phản đối thái độ gây hấn của Trung Quốc, ngày hôm qua, 25 công dân Việt Nam, trong đó có các nhà trí thức, kinh tế gia, một cựu thứ trưởng, một vị tướng lão thành cách mạng, nhiều blogger nổi tiếng đã ký tên vào bản kiến nghị phản đối. 

Bản kiến nghị này được gửi tới chủ tịch thành phố, bộ trưởng bộ Công an, bộ Tư pháp nhằm phản đối thông báo nói trên của chính quyền và nhấn mạnh, đây là một văn bản vi phạm Hiến pháp, trái với pháp luật, có những nhận định sai lệch về các cuộc biểu tình đã diễn ra trong thời gian qua tại thủ đô Hà Nội. Nội dung bản kiến nghị này được đăng trên website anhbasam, blog nguyenxuandien. 

Sau khi « kịch liệt phản đối thông báo », những người ký tên bản kiến nghị nhấn mạnh rằng bản thông báo này « trái pháp luật, không có căn cứ pháp luật, không được ban hành theo những thủ tục hành chính thông thường và đặc biệt không có người ký để xác định cá nhân chịu trách nhiệm ». Do vậy, văn bản này không có hiệu lực pháp lý. 

Kiến nghị cũng nhận định là bản thông báo của Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội đã cản trở một quyền của công dân được quy định và bảo đảm trong Hiến pháp : đó là quyền biểu tình ghi tại điều 69 Hiến pháp 1992.

Những người ký kiến nghị nhấn mạnh rằng thông báo này đi ngược lại tuyên bố của giám đốc Công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh. Trong cuộc họp báo ngày 02/08, lãnh đạo Công an Hà Nội đã khẳng định không có chủ trương đàn áp người biểu tình. Mặt khác, các cuộc biểu tình từ đầu tháng Sáu đến nay ở thủ đô đã diễn ra « ôn hòa, trật tự, là hình ảnh đẹp về lòng yêu nước của công dân Việt Nam giữa thủ đô Hà Nội ».

Sau khi khẳng định rằng không một thế lực thù địch nào có thể lợi dụng lòng yêu nước, những người ký kiến nghị tố cáo bản thông báo của thành phố Hà Nội là « mập mờ, có tính chất chụp mũ nguy hiểm, coi những cuộc biểu tình yêu nước có liên quan tới các thế lực chống đối Nhà nước ».

Do vậy, các công dân Việt Nam « yêu cầu làm rõ ai, bộ phận nào trong Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội quyết định ra thông báo này ».

Ngày hôm qua, 18/08/2011, báo Hà Nội mới, cơ quan ngôn luận của Thành Ủy Hà Nội đã đăng bản thông báo với những lời lẽ răn đe như chính quyền sẽ áp dụng các « biện pháp cần thiết » chống lại những ai tiếp tục biểu tình.

Kể từ ngày mồng 5 tháng Sáu tới nay, hầu như tất cả các chủ nhật đều có các cuộc biểu tình của hàng trăm người, phản đối thái độ hung hăn, gây hấn của Trung Quốc tại Biển Đông.

Theo giới quan sát, được AFP trích dẫn, thì các cuộc biểu tình bày tỏ lòng yêu nước phục vụ lợi ích của Việt Nam, thế nhưng, về sau, chính quyền lại lo ngại là các cuộc biểu tình này có nguy cơ chịu ảnh hưởng của phong trào nổi dậy trong thế giới Ả Rập.

Sau đây là ý kiến của tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, một trong những người đã ký bản kiến nghị.


Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện - Hà Nội - 19/08/2011
19/08/2011
RFA: Nhân sĩ trí thức phản ứng việc cấm biểu tình
2011-08-19
Sau hai tuần án binh bất động, hôm18 tháng 8, UBND TP Hà Nội đã tung ra quyết định nghiêm cấm biểu tình với lời lẽ nặng nề làm cho những người từng tham dự biểu tình trước đây bức xúc.


AFP photo
Công an tiến đến sát người biểu tình khi họ hô vang khẩu hiệu chống TQ vào hôm 26/6/2011 tại Hà Nội

Mặc Lâm phỏng vấn Giáo sư Ngô Đức Thọ, người luôn có mặt trong các cuộc biểu tình vừa qua để biết ý kiến một trí thức trước quyết định này.

Biểu tình là tự nguyện

Mặc Lâm : Thưa Giáo Sư, khi ông biết quyết định ngăn cấm biểu tình của UBND thành phố Hà Nội phát trên TV cũng như các tờ báo nhà nước, thì phản ứng đầu tiên của ông là gì?

GS Ngô Đức Thọ : Đây là một vấn đề, theo chúng tôi, thuộc phạm vi địa bàn Hà Nội này thôi. Thông báo là thông báo trong khu vực Hà Nội là đủ, nhưng chính quyền đã làm một cách là đưa lên VTV1 phát đi toàn quốc. Đài truyền hình toàn quốc đưa, rồi đồng loạt mấy chục tờ báo chưa tới ngày mai nhưng hôm nay đã đăng rồi, tức là họ mở một đợt phản công rất mạnh.

Đối với thông báo đó thì cũng đã có những phản ứng rất nhanh, nhiều người đã phản đối thông báo ấy vi phạm hiến pháp về việc người dân có quyền tự do phản ánh nguyện vọng của mình. Đây là nguyện vọng của nhân dân bức xúc trước việc Trung Quốc lấn chiếm biển đảo của Việt Nam.

Mặc Lâm : Theo thông báo này xác định thì những nhóm phản động trong và ngoài nước chính là tác nhân xúi giục người biểu tình, giáo sư là người trực tiếp tham gia cả mười lần vừa qua, ông nhận thấy kết luận này có đúng hay không?

GS Ngô Đức Thọ : Hoàn toàn không có. Đây là một sự vu cáo. Không có ai xúc xiểm, không có ai xúi giục, lợi dụng cả. Đây là những người nhiều tuổi có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống, người ta tự chịu trách nhiệm cho hành động của người ta chớ không có ai xúi bậy người ta được. Chúng tôi là bạn bè với nhau. Thực tế không bao giờ ai rủ người này đi, rủ người kia đi, mà là tự nguyện hoàn toàn. Hai người bạn thân nhau cũng không bao giờ rủ nhau.
Thực tế không bao giờ ai rủ người này đi, rủ người kia đi, mà là tự nguyện hoàn toàn. Hai người bạn thân nhau cũng không bao giờ rủ nhau.
GS Ngô Đức Thọ
Tôi không dám nói là có thế lực ở ngoài nước, ở trong nước. Ở ngoài nước thì từ xưa tới giờ không nói rồi, nhưng mà ngay trong nước từ xưa tới giờ người ta cũng rất là thận trọng, vậy mà bây giờ họ lại dám nói ra như thế. Trước tình hình này rồi đây dư luận cần phải cân nhắc, và giới trí thức thì cũng có nhiều người đề xuất phải lập tức ra bản yêu cầu hủy bỏ cái quyết định sai trái của UBND TP.Hà Nội. UBND mà ra một cái thông báo như vậy (thông báo không số, không có người ký, không có căn cứ pháp luật) thì không biết của nhân viên cấp nào, của một anh nhân viên văn phòng hay của chủ tịch thì không ai biết cả. Hiện nay tôi thấy người ta đang phản đối rất gắt.

Mặc Lâm : Theo nhận xét của giáo sư thì những trí thức mà ông quen biết chung quanh ông thì họ có phản ứng ra sao?

GS Ngô Đức Thọ : Trước sự việc đó thì hiện bây giờ tôi thấy cũng có nhiều người phản ứng ngay trên mạng rồi. Những người từng tham gia biểu tình thấy phẫn uất bởi vì người ta thấy (chính quyền) không thể hiện được cái nguyện vọng của người dân một cách đúng đắn, không thể hiện được thái độ tiếp thu đúng mức trong cái tư trào của thế giới hiện nay, và cả đất nước hiện nay nữa.

Trong nước còn chưa được huống hồ đối với thế giới! Nó không đáp ứng thỏa đáng tất cả tình cảm của người dân trong nước và quốc tế đối với những hoạt động phản đối (Trung Quốc) của giới trí thức, giới khoa học, thanh niên, sinh viên vừa qua. Chính nhiều người đã yêu cầu phải có sự giải thích chuyện đó .

Sức mạnh lòng dân

Mặc Lâm : Trong tình hình căng thẳng hiện nay thì liệu hành động tương đối mạnh mẽ và có tính cách bạo lực này của nhà nước có thể coi là quá tay hay không đối với những người chỉ biểu tình để chống Trung Quốc thôi?


000_Hkg4974792-250.jpg
Cuộc biểu tình đầu tiên chống TQ tại Hà Nội vào ngày 05/6/2011. AFP photo 
GS Ngô Đức Thọ : Mấy ông lãnh đạo làm như vậy tôi cho là thất sách, làm mất đi cái vũ khí của mình. Trong lãnh vực ngoại giao thì anh cũng biết là gần đây nhà nước cũng nói có thứ "ngoại giao nhân dân" thì chính những cuộc biểu tình này là một thứ ngoại giao nhân dân, mà ngoại giao này không phải là ngoại giao bắt tay mà là ngoại giao phản đối. Ngoại giao phản đối cũng là một hình thức ngoại giao nhân dân. Mình phải thấy đó là một sức mạnh.

Mà rõ ràng là số lượng không phải hàng triệu hàng vạn mà chỉ chút chút như thế thôi nhưng mà rất có ảnh hưởng. Thực tế tôi thấy chưa nói các đài báo mà mỗi chủ nhật mọi người, những người nước ngoài đến tham quan biểu tình; có nhiều người đi hòa cùng. Anh xem tivi, xem trên màn ảnh cũng thấy là họ đi hòa cũng với mọi người. Những người đi biểu tình không có gì căng thẳng cả, rất bình thường; chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, hô khẩu hiệu, chớ không phải là quá bức xúc mà chỉ để thể hiện.

Chủ nhật là những người nước ngoài đến tham quan biểu tình, có nhiều người đi hòa cùng với mọi người. Không phải là bình thường.

Bên Tàu là nó rất coi thường Việt Nam. Bên họ thì không có biểu tình nhưng mà đọc trên mạng thì thấy nó xỉ vả người Việt Nam, coi thường dân tộc Việt Nam quá đáng lắm, sao (chính phủ) Việt Nam không làm việc với Trung Quốc để cho Trung Quốc dẹp những blog hiếu chiến đó đi, dẹp những trang mạng thù địch với Việt Nam đó đi, mà lại còn kềm kẹp phía Việt Nam.

Mặc Lâm : Những lúc gần đây, nhà nước ngày càng tiến gần hơn tới các hành động đàn áp những người làm trái với chính sách của họ, trong đó có cả việc quy kết những hành động bình thường trở thành nguy hiểm. Giáo sư nghĩ sao về việc này?

GS Ngô Đức Thọ : Theo tôi, so với từ trước đến bây giờ, ngay cả trong tuyên bố của ông Giám Đốc Công An Hà Nội - Nguyễn Đức Nhanh thì ông cũng không đến nỗi nói như thế. Họ cho là một số phần tử phản động ở trong và ngoài nước, những thế lực thù địch lợi dụng...rất nhiều người phản đối điều đó. Bây giờ đã thấy ở một số trang mạng có người phản ứng rồi. Cái đó bằng cớ ở đâu? Không có bằng cớ! Nói chung, xưng lên như vậy là không ổn.
...chính những cuộc biểu tình này là một thứ ngoại giao nhân dân, mà ngoại giao này không phải là ngoại giao bắt tay mà là ngoại giao phản đối.
GS Ngô Đức Thọ
Cái thứ hai là gần đây, trong những buổi tiếp xúc hay hội thảo có những người như ông Đỗ Thịnh bên báo Văn Nghệ, là người lần đầu tiên đúc kết tình hình tư tưởng dính đến tình thế ra báo, cho rằng tình thế năm 1972 trước khi Việt Nam và Hoa Kỳ ký hiệp định ở Miền Nam, là địch một bên và ta một bên có nghĩa là cuộc đấu tranh này người ta coi không có mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân.

Từ trước tới giờ người ta quan niệm tất cả những chuyện kiện cáo đất đai là những vấn đề mâu thuẫn trong nhân dân cả. Ông Đỗ Thịnh cho rằng chuyện kiện cáo bây giờ nằm trong phạm trù địch ta có nghĩa là đối kháng với nhà nước với nhân dân. Ông Thịnh là đại diện cho Văn Nghệ mà ông nói như vậy. Ông nói là có một cái tình thế ra báo, tức là một cái tình thế địch - ta, đó là một, rồi cũng trong cuộc họp của UBND cũng có người nói như thế. Tôi cho là có những ngôn ngữ xúc phạm. Chính văn kiện của Đảng, chính ông Tổng bí thư cũng chưa dám nói cái câu đó. Lời nói mà không biết tôn trọng đội ngũ trí thức này là coi thường dân tộc.

Cần minh bạch thông tin

Mặc Lâm : Ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa đi đến nhiều cơ sở địa phương để tiếp xúc cử tri và có nói về vấn đề Trung Quốc, giáo sư nghĩ là những lời nói của ông có đủ để trấn an dư luận hay chưa ạ?


000_Hkg5073133-250.jpg
Người Việt Nam biểu tình chống TQ tại Hà Nội hôm 03/7/2011. AFP photo 
GS Ngô Đức Thọ : Lời nói của TBT Nguyễn Phú Trọng thì cũng toàn diện đấy nhưng mà đưa ra cũng không kịp thời. Tôi cho rằng nếu như mạnh mẽ thì lãnh đạo Đảng và Chính phủ Việt Nam phải tuyên bố rất là mạnh mẽ, rất đầy đủ trước công luận thế giới thì có lẽ người trí thức cũng thỏa mãn cái chuyện đấy, nhưng đến bây giờ anh không tuyên bố gì cả. Theo tôi, về mặt chính phủ và Đảng CSVN chưa hề tuyên bố một cái gì cả.

Ta nhớ là hồi trước đây có những vấn đề Trung Quốc xâm lược, hoặc là ngay trước đây quan hệ (với Trung Quốc) hồi kháng chiến chống Mỹ cũng thế, Mỹ ném bom Miền Bắc, vân vân, thì bao giờ cũng có, tùy mức độ, nhưng mà các đoàn thể rồi thì có tuyên bố của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, rồi long trọng nhất là tuyên bố của chính phủ Việt Nam rất là rõ ràng lập trường của mình trong vấn đề giữ biển đảo như thế nào, kiên quyết như thế nào, giữ hòa bình như thế nào, ổn định và phát triển như thế nào. Nếu mà có những thông báo đó, tôi cho rằng nếu mà đi sớm trước đây vài tháng có một lập trường rõ ràng như vậy thì trên dưới đoàn kết đâu có vấn đề gì.

Mặc Lâm : Thưa giáo sư, xin quay lại với thông báo cấm biểu tình, theo ông thì tại sao nhà nước quay trở lại 180 độ khi chỉ hai tuần trước họ hoà hoãn với người biểu tình mà bây giờ lại có vẻ cực đoan như vậy? Có yếu tố Trung Quốc nào trong thông báo này hay không, thưa ông?
Lời nói của TBT Nguyễn Phú Trọng thì cũng toàn diện đấy nhưng mà đưa ra cũng không kịp thời. Theo tôi, về mặt chính phủ và Đảng CSVN chưa hề tuyên bố một cái gì cả.
GS Ngô Đức Thọ
GS Ngô Đức Thọ : Phải nói là người dân chúng tôi tự phát chớ không có ai tổ chức chúng tôi. Tự nhiên ra đấy gặp gỡ mọi người rồi thành ra đồng lòng, như thế mọi người nhìn thấy tán thành ở đây. Không có ai tổ chức, không có ai giật dây, nhà nước xác định rất rõ ràng như vậy.

Mọi người ra đấy với các khẩu hiệu đều là yêu nước. Nhưng mà thực ra nếu có tổ chức phóng ra một hệ khẩu hiệu thì chỉ có tổ chức đảng cộng sản mới làm được. Việc đó người dân họ hoan nghênh, số người tham gia càng ngày càng tăng lên nhưng mà cũng chỉ trong phạm vi như vậy, có những phản ứng rất là đẹp.

Phải nói rằng ngoài cái việc biểu tình thể hiện lòng yêu nước tôi cho rằng một phần nào còn cả một sinh hoạt chính trị. Ở Việt Nam họ rất ngại chuyện người dân có thái độ chính trị. Họ không thích. Họ chỉ thích một thái độ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam mà họ cho là đại diện cho toàn bộ nhân dân. Cái điều đó là không thể được. Trong thế giới này bây giờ như thế là không thể được. Cái gì cũng muốn đi đều bước, mọi người một ý với Đảng thì không được bởi vì đảng theo kiểu đảng, chính phủ theo kiểu chính phủ, còn người dân có cái kiểu của người dân. Đó là cái điều mà theo tôi thì lãnh đạo Việt Nam nên coi đó là một cái biểu thị sức mạnh của dân tộc mình.

Mặc Lâm : Xin cám ơn giáo sư đã giúp cho chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn ngày hôm nay.
Nguồn: RFA Tiếng VIệt.
.
Xin xem thêm bài: Nguồn cơn của bản thông báo bất hợp lệ trên trang Anh Ba Sàm.
Đúng là: "Nguồn cơn thật bối rối"
(trích thơ La -phông - ten, Nguyễn Văn Vĩnh dịch).
.
TS Nguyễn Quang A cho biết Giáo sư Hoàng Tụy gửi thư điện tử cho ông, nguyên văn như sau:
Xin hoàn toàn ủng hộ bản kiến nghị và xin được ký tên cùng các anh, chị.
Hoàng Tụy
-->đọc tiếp...